白马篇

白马行且嘶,玉勒锦障泥。

扬鞭羽林郎,宿卫通金闺。

一朝赴边急,转战玉关西。

长戈挥白日,高旌卷彩霓。

驱山填火井,累石起云梯。

烽举星芒乱,弓开月影低。

分符降赤勒,飞箭定渠黎。

功许韩彭并,名与卫霍齐。

主恩谅可报,国难讵难挤。

孰甘局乡邑,门巷闭蒿藜。

拼音

bái mǎ xíng qiě sī,yù lēi jǐn zhàng ní。

yáng biān yǔ lín láng,sù wèi tōng jīn guī。

yī cháo fù biān jí,zhuǎn zhàn yù guān xī。

zhǎng gē huī bái rì,gāo jīng juǎn cǎi ní。

qū shān tián huǒ jǐng,lèi shí qǐ yún tī。

fēng jǔ xīng máng luàn,gōng kāi yuè yǐng dī。

fēn fú jiàng chì lēi,fēi jiàn dìng qú lí。

gōng xǔ hán péng bìng,míng yǔ wèi huò qí。

zhǔ ēn liàng kě bào,guó nán jù nán jǐ。

shú gān jú xiāng yì,mén xiàng bì hāo lí。

作者介绍

管讷

明 · ? - ?

明松江府华亭人,字时敏。少即能诗。洪武中征拜楚王府纪善,迁左长史,事王二十余年,以忠谨闻。年七十余致仕,楚王请留居武昌,禄养终身。有《蚓窍集》。

查看全部作品 →