闺词

妾本名家女,生长不出门。

严慈有训诫,讽诵常书绅。

坤道本巽顺,女德在守身。

习成礼义性,自觉芝兰薰。

年当十四五,偶值数厄屯。

有斧柯不伐,有媒不成亲。

自甘不偶分,宁为摽梅嗔。

深闺弄针线,绣出鸳鸯裙。

开奁对妆镜,髻抹巫山云。

悠悠过白日,堂堂背青春。

馀龄四十外,黄气眉头新。

蛛丝知有喜,鳷鹊能通神。

结缡遂夙愿,一朝嫁良人。

相看各妩媚,和气成氤氲。

鹤鸣而子和,恩义鱼水敦。

纫兰已成佩,制锦将为纹。

岂知人心异,背面楚与秦。

旧人渐失爱,新者转殷勤。

冬裘切肌骨,秋扇生埃尘。

我不为参商,胡为各升沉。

我不为草木,胡为异兰芬。

我但知有天,胡天不我闻。

耳目各有别,视听良非真。

谓深非瀚海,谓高非昆仑。

钟鼎无铢两,一羽成千钧。

蛙鸣等鼓吹,蝉噪愈箫笙。

纸窗粉难白,茜裙染不殷。

辨冰不作水,未必知寒温。

语雾良非烟,气类实有分。

差之忽毫厘,缪以千里云。

愿夫回此心,更期推至仁。

妾心本无薄,妾貌光燐燐。

眉宇自神彩,岂效西施颦。

嗟哉甘落寞,异室隔朝昏。

残灯对长夜,寒瓢守孤贫。

病驱不举首,孤鹤长惊魂。

长门有遗恨,空托相如文。

班姬寄心迹,作赋聊自陈。

妾身芥可比,妾命毛可伦。

敢望黄金室,为我烹羔豚。

敢冀白玉堂,为我开芳尊。

时兮不我住,日月如飞轮。

我命终不良,我生胡不辰。

但祈垂旧念,无俾竟沈沦。

得如狗马愿,伏枥羁残生。

拼音

qiè běn míng jiā nǚ,shēng zhǎng bù chū mén。

yán cí yǒu xùn jiè,fěng sòng cháng shū shēn。

kūn dào běn xùn shùn,nǚ dé zài shǒu shēn。

xí chéng lǐ yì xìng,zì jué zhī lán xūn。

nián dāng shí sì wǔ,ǒu zhí shù è tún。

yǒu fǔ kē bù fá,yǒu méi bù chéng qīn。

zì gān bù ǒu fēn,níng wèi biāo méi chēn。

shēn guī nòng zhēn xiàn,xiù chū yuān yāng qún。

kāi lián duì zhuāng jìng,jì mǒ wū shān yún。

yōu yōu guò bái rì,táng táng bèi qīng chūn。

yú líng sì shí wài,huáng qì méi tóu xīn。

zhū sī zhī yǒu xǐ,zhī què néng tōng shén。

jié lí suì sù yuàn,yī cháo jià liáng rén。

xiāng kàn gè wǔ mèi,hé qì chéng yīn yūn。

hè míng ér zi hé,ēn yì yú shuǐ dūn。

rèn lán yǐ chéng pèi,zhì jǐn jiāng wèi wén。

qǐ zhī rén xīn yì,bèi miàn chǔ yǔ qín。

jiù rén jiàn shī ài,xīn zhě zhuǎn yīn qín。

dōng qiú qiè jī gǔ,qiū shàn shēng āi chén。

wǒ bù wèi cān shāng,hú wèi gè shēng chén。

wǒ bù wèi cǎo mù,hú wèi yì lán fēn。

wǒ dàn zhī yǒu tiān,hú tiān bù wǒ wén。

ěr mù gè yǒu bié,shì tīng liáng fēi zhēn。

wèi shēn fēi hàn hǎi,wèi gāo fēi kūn lún。

zhōng dǐng wú zhū liǎng,yī yǔ chéng qiān jūn。

wā míng děng gǔ chuī,chán zào yù xiāo shēng。

zhǐ chuāng fěn nán bái,qiàn qún rǎn bù yīn。

biàn bīng bù zuò shuǐ,wèi bì zhī hán wēn。

yǔ wù liáng fēi yān,qì lèi shí yǒu fēn。

chà zhī hū háo lí,móu yǐ qiān lǐ yún。

yuàn fū huí cǐ xīn,gèng qī tuī zhì rén。

qiè xīn běn wú báo,qiè mào guāng lín lín。

méi yǔ zì shén cǎi,qǐ xiào xī shī pín。

jiē zāi gān luò mò,yì shì gé cháo hūn。

cán dēng duì zhǎng yè,hán piáo shǒu gū pín。

bìng qū bù jǔ shǒu,gū hè zhǎng jīng hún。

zhǎng mén yǒu yí hèn,kōng tuō xiāng rú wén。

bān jī jì xīn jì,zuò fù liáo zì chén。

qiè shēn jiè kě bǐ,qiè mìng máo kě lún。

gǎn wàng huáng jīn shì,wèi wǒ pēng gāo tún。

gǎn jì bái yù táng,wèi wǒ kāi fāng zūn。

shí xī bù wǒ zhù,rì yuè rú fēi lún。

wǒ mìng zhōng bù liáng,wǒ shēng hú bù chén。

dàn qí chuí jiù niàn,wú bǐ jìng shěn lún。

dé rú gǒu mǎ yuàn,fú lì jī cán shēng。

作者介绍

苏仲

明 · 1456年 - 1519年

苏仲,任广西象州知州。九年,退居归田。十四年,卒于家。有《古愚集》,诗三卷,文一卷。清康熙《顺德县志》卷七有传。其来孙天琦又有《奉直大夫象州知州前户部主事古愚公传》,见《古愚集》卷首。苏仲诗,以清光绪七年(一八八一)顺德苏仲德堂藏板重刻本《古愚集》为底本。

查看全部作品 →