灵岩篇

吴中胜迹灵岩山,奇峰秀出侵云间。梦游几载空仿佛,闻来此日穷跻攀。

山边古峒至今在,曾是西施此中醉。吴王履迹翳莓苔,僧智经坛锁苍翠。

松涛万顷起高岑。洒似琴台弦上音。慈云掩映墨池净,慧绠难探石井深。

伯图只今俱已矣,眼前唯见箭经水。狂来长啸海天空,安得凭虚访仙子。

拼音

wú zhōng shèng jì líng yán shān,qí fēng xiù chū qīn yún jiān。mèng yóu jǐ zài kōng fǎng fú,wén lái cǐ rì qióng jī pān。

shān biān gǔ dòng zhì jīn zài,céng shì xī shī cǐ zhōng zuì。wú wáng lǚ jì yì méi tái,sēng zhì jīng tán suǒ cāng cuì。

sōng tāo wàn qǐng qǐ gāo cén。sǎ shì qín tái xián shàng yīn。cí yún yǎn yìng mò chí jìng,huì gěng nán tàn shí jǐng shēn。

bó tú zhǐ jīn jù yǐ yǐ,yǎn qián wéi jiàn jiàn jīng shuǐ。kuáng lái zhǎng xiào hǎi tiān kōng,ān dé píng xū fǎng xiān zi。

作者介绍

陈履

明 · ? - ?

明广东东莞人,字德基,原名天泽。隆庆五年进士。历知蒲圻、休宁、崇德知县,官至广西按察副使,兵备苍梧。致仕后日以吟咏为事。有《悬榻斋稿》。

查看全部作品 →