酬曾学士子棨见赠复职之作

放逐仍居患难中,三年执役梵王宫。

病来短发逢秋白,老去衰颜借酒红。

心似葵花倾晓日,身同树叶感霜风。

杜陵花竹频生梦,但觉阳春处处融。

拼音

fàng zhú réng jū huàn nán zhōng,sān nián zhí yì fàn wáng gōng。

bìng lái duǎn fā féng qiū bái,lǎo qù shuāi yán jiè jiǔ hóng。

xīn shì kuí huā qīng xiǎo rì,shēn tóng shù yè gǎn shuāng fēng。

dù líng huā zhú pín shēng mèng,dàn jué yáng chūn chù chù róng。

作者介绍

李昌祺

明 · 1376年 - 1452年

明江西庐陵人,名祯,字昌祺,以字行。永乐二年进士,选庶吉士,预修《永乐大典》。每遇僻书疑事,人多就质。擢吏部郎中,迁广西布政使,坐事谪。洪熙元年起为河南布政使,绳豪,去贪残。致仕二十余年,屏迹不入公府。有《运甓漫稿》。

查看全部作品 →