登齐山翠微亭

伤春惜别总关心,愁对莺花思不禁。

外地逢人偏感慨,他乡吊古强登临。

天连秋浦帆樯远,日射晴波岛屿深。

犹有翠微遗趾在,樊川佳句重南金。

拼音

shāng chūn xī bié zǒng guān xīn,chóu duì yīng huā sī bù jìn。

wài dì féng rén piān gǎn kǎi,tā xiāng diào gǔ qiáng dēng lín。

tiān lián qiū pǔ fān qiáng yuǎn,rì shè qíng bō dǎo yǔ shēn。

yóu yǒu cuì wēi yí zhǐ zài,fán chuān jiā jù zhòng nán jīn。

作者介绍

李昌祺

明 · 1376年 - 1452年

明江西庐陵人,名祯,字昌祺,以字行。永乐二年进士,选庶吉士,预修《永乐大典》。每遇僻书疑事,人多就质。擢吏部郎中,迁广西布政使,坐事谪。洪熙元年起为河南布政使,绳豪,去贪残。致仕二十余年,屏迹不入公府。有《运甓漫稿》。

查看全部作品 →