题松菊堂卷

久矣厌流俗,稍与世背驰。

癖性爱松菊,并植当轩墀。

幽居无他玩,雅好良在兹。

清风忽然至,天籁鸣参差。

凉露晓厌浥,众蕊含华滋。

顾渠岁寒物,自与静者宜。

不形丁生梦,聊咏陶翁诗。

养拙茅檐下,过此非所期。

拼音

jiǔ yǐ yàn liú sú,shāo yǔ shì bèi chí。

pǐ xìng ài sōng jú,bìng zhí dāng xuān chí。

yōu jū wú tā wán,yǎ hǎo liáng zài zī。

qīng fēng hū rán zhì,tiān lài míng cān chà。

liáng lù xiǎo yàn yì,zhòng ruǐ hán huá zī。

gù qú suì hán wù,zì yǔ jìng zhě yí。

bù xíng dīng shēng mèng,liáo yǒng táo wēng shī。

yǎng zhuō máo yán xià,guò cǐ fēi suǒ qī。

作者介绍

李昌祺

明 · 1376年 - 1452年

明江西庐陵人,名祯,字昌祺,以字行。永乐二年进士,选庶吉士,预修《永乐大典》。每遇僻书疑事,人多就质。擢吏部郎中,迁广西布政使,坐事谪。洪熙元年起为河南布政使,绳豪,去贪残。致仕二十余年,屏迹不入公府。有《运甓漫稿》。

查看全部作品 →