病马行赠少宰何燕泉

路傍病马弃不收,乃是天上真骅骝。

君王玄默罢远游,尔辈逸气空横秋。

忆昔山西战争起,嫖姚手提三尺水。

夜半传呼振铁衣,材官十万同殊死。

此时银鞍出塞行,甲光一道如流星。

宵突重围忽拉解,晨驰厚阵皆奔崩。

归来步向丹阙东,圉人太仆俱动容。

却疑房宿触地裂,百仞跃出悲泉龙。

茂陵萧萧土花碧,王良既死谁复惜。

非关暂蹶损前功,端为一鸣终见斥。

阴云高高八荒昏,洒泪不到长安尘。

日落荒城鸟栖背,天明野田霜满身。

闻说胡窥白登道,边人被杀如刈草。

用尔岂无腾骧力,冉冉年华坐成老。

出门偶见令我哀,买骨谁置千金台。

试问天闲十二驷,即今未必非驽材。

拼音

lù bàng bìng mǎ qì bù shōu,nǎi shì tiān shàng zhēn huá liú。

jūn wáng xuán mò bà yuǎn yóu,ěr bèi yì qì kōng héng qiū。

yì xī shān xī zhàn zhēng qǐ,piáo yáo shǒu tí sān chǐ shuǐ。

yè bàn chuán hū zhèn tiě yī,cái guān shí wàn tóng shū sǐ。

cǐ shí yín ān chū sāi xíng,jiǎ guāng yī dào rú liú xīng。

xiāo tū zhòng wéi hū lā jiě,chén chí hòu zhèn jiē bēn bēng。

guī lái bù xiàng dān quē dōng,yǔ rén tài pū jù dòng róng。

què yí fáng sù chù dì liè,bǎi rèn yuè chū bēi quán lóng。

mào líng xiāo xiāo tǔ huā bì,wáng liáng jì sǐ shuí fù xī。

fēi guān zàn jué sǔn qián gōng,duān wèi yī míng zhōng jiàn chì。

yīn yún gāo gāo bā huāng hūn,sǎ lèi bù dào zhǎng ān chén。

rì luò huāng chéng niǎo qī bèi,tiān míng yě tián shuāng mǎn shēn。

wén shuō hú kuī bái dēng dào,biān rén bèi shā rú yì cǎo。

yòng ěr qǐ wú téng xiāng lì,rǎn rǎn nián huá zuò chéng lǎo。

chū mén ǒu jiàn lìng wǒ āi,mǎi gǔ shuí zhì qiān jīn tái。

shì wèn tiān xián shí èr sì,jí jīn wèi bì fēi nú cái。

作者介绍

丰坊

明 · ? - ?

明浙江鄞县人,字存礼,后改名道生,字人翁,别号南禺外史。丰熙子。嘉靖二年进士。除吏部主事,寻谪通州同知,免归。居吴中,贫病以死。性狂诞,滑稽玩世。然高才博学,下笔数千言立就。于十三经皆别为训诂,钩新索异。家有万卷楼,藏书甚富。书法五体并能,尤善草书。工篆刻,善画山水,不师古人,自成一家,亦写花卉。有《万卷楼遗集》等。

查看全部作品 →