春阳道士歌

天海东北名尾闾,其深不可以千百万里拘。重阴锢阳阴极处,有时飞出火龙珠。

上透天门转八极,阳光闪闪常如如。如此春阳曾识否,勿为黄白贼徒枉奔趋。

我欲一来亭上坐,嵬琐么魔都扫除。苓通砂砾化珍宝,两足快马翔天衢。

春阳春阳当自信,崆峒道士乃吾儒。

拼音

tiān hǎi dōng běi míng wěi lǘ,qí shēn bù kě yǐ qiān bǎi wàn lǐ jū。zhòng yīn gù yáng yīn jí chù,yǒu shí fēi chū huǒ lóng zhū。

shàng tòu tiān mén zhuǎn bā jí,yáng guāng shǎn shǎn cháng rú rú。rú cǐ chūn yáng céng shí fǒu,wù wèi huáng bái zéi tú wǎng bēn qū。

wǒ yù yī lái tíng shàng zuò,wéi suǒ me mó dōu sǎo chú。líng tōng shā lì huà zhēn bǎo,liǎng zú kuài mǎ xiáng tiān qú。

chūn yáng chūn yáng dāng zì xìn,kōng dòng dào shì nǎi wú rú。

作者介绍

张弼

明 · 1425年 - 1487年

明松江府华亭人,字汝弼,号东海。成化二年进士。久任兵部郎,议论无所顾忌。出为南安知府,律己爱物,大得民和。少善草书,工诗文,自言吾书不如诗,诗不如文。有《鹤城稿》、《东海稿》等。

查看全部作品 →