望夫石

北固山前一狠石,千夫万夫移不得。

闻道曾经野火烧,老骨苍鳞变颜色。

何如山下寡弱人,早失天兮著孤特。

狂飙撼地衣不提,怒浪掀天履不溺。

眼中惟见旧时人,堂前那有新衣客。

匪石之词获我心,长江浩浩秋月白。

拼音

běi gù shān qián yī hěn shí,qiān fū wàn fū yí bù dé。

wén dào céng jīng yě huǒ shāo,lǎo gǔ cāng lín biàn yán sè。

hé rú shān xià guǎ ruò rén,zǎo shī tiān xī zhù gū tè。

kuáng biāo hàn dì yī bù tí,nù làng xiān tiān lǚ bù nì。

yǎn zhōng wéi jiàn jiù shí rén,táng qián nà yǒu xīn yī kè。

fěi shí zhī cí huò wǒ xīn,zhǎng jiāng hào hào qiū yuè bái。

作者介绍

张弼

明 · 1425年 - 1487年

明松江府华亭人,字汝弼,号东海。成化二年进士。久任兵部郎,议论无所顾忌。出为南安知府,律己爱物,大得民和。少善草书,工诗文,自言吾书不如诗,诗不如文。有《鹤城稿》、《东海稿》等。

查看全部作品 →