后和陶诗 童冀 明 我昔少年日,无事幸休居。佩弦戒性缓,每师董安于。迨兹桑榆景,始悟失东隅。屡将孱弱躯,触冒风波途。严冬朔风急,夜绝高邮湖。岂不幸利涉,为计良已疏。古人戒垂堂,况我疾病余。前途谅多险,欲悔将焉如。 拼音 wǒ xī shǎo nián rì,wú shì xìng xiū jū。pèi xián jiè xìng huǎn,měi shī dǒng ān yú。dài zī sāng yú jǐng,shǐ wù shī dōng yú。lǚ jiāng càn ruò qū,chù mào fēng bō tú。yán dōng shuò fēng jí,yè jué gāo yóu hú。qǐ bù xìng lì shè,wèi jì liáng yǐ shū。gǔ rén jiè chuí táng,kuàng wǒ jí bìng yú。qián tú liàng duō xiǎn,yù huǐ jiāng yān rú。 作者介绍 童 童冀 明 · ? - ? 明浙江金华人,字中州。洪武时征入书馆。与宋濂、姚广孝等相唱和。出为全州教官,官至北平教授。以罪死。有《尚絅斋集》。 查看全部作品 →