题唐仲言可赋亭 李奕茂 明 家庭夜静霜月高,孤城系析哀鸿号。长歌凄断白石裂,北风卷褐如锥刀。我生濩落困蓬荜,饭牛蹑屩宁辞劳。眼中年少尽得意,尘埃龌龊非吾曹。鸣呼人生各有适,山林何处无由巢。 拼音 jiā tíng yè jìng shuāng yuè gāo,gū chéng xì xī āi hóng hào。zhǎng gē qī duàn bái shí liè,běi fēng juǎn hè rú zhuī dāo。wǒ shēng huò luò kùn péng bì,fàn niú niè juē níng cí láo。yǎn zhōng nián shǎo jǐn dé yì,chén āi wò chuò fēi wú cáo。míng hū rén shēng gè yǒu shì,shān lín hé chù wú yóu cháo。 作者介绍 李 李奕茂 明 · ? - ? 查看全部作品 →