清明

疏风冷雨清明节,都邑家家出城阙。担头芳醑洒荒原,纸钱满树飞蝴蝶。

新坟旧坟何累累,旧坟歌笑新坟哀。鸟啼日落人归去,依然蓬颗封苍苔。

嗟嗟人生不乐徒尔为,毵毵白发还相催。

拼音

shū fēng lěng yǔ qīng míng jié,dōu yì jiā jiā chū chéng quē。dān tóu fāng xǔ sǎ huāng yuán,zhǐ qián mǎn shù fēi hú dié。

xīn fén jiù fén hé lèi lèi,jiù fén gē xiào xīn fén āi。niǎo tí rì luò rén guī qù,yī rán péng kē fēng cāng tái。

jiē jiē rén shēng bù lè tú ěr wèi,sān sān bái fā hái xiāng cuī。

作者介绍

钟芳

明 · ? - 1544年

明广东崖州人,改籍琼山,字仲实。正德三年进士。嘉靖中累官至户部右侍郎。有《皇极经世图赞》、《续古今纪要》、《崖志略》、《钟筠溪家藏集》。

查看全部作品 →