题杨太宰桃花岭

茂叔独爱莲,渊明独爱菊。

莲为名君子,菊为供幽独。

何如仙人桃,花灼实亦馥。

古有木帝精,蟠山三见熟。

主人海滨居,种之满山曲。

的皪陋河阳,纷披成绮褥。

结实仍累累,尽醉韶华足。

持以啖阿母,百岁颜如玉。

亦悟树人理,成蹊光前躅。

朅来厌纷嚣,梦寐山中屋。

托兴在丹青,开卷霞夺目。

不是避秦时,宁问武陵澳。

金马且陆沉,神游亦可掬。

再种菊与莲,时时春更簇。

他日赋归来,纫荷以为服。

或餐英与实,轻身挂仙箓。

不则延良友,花间醉醽醁。

我亦倦游人,求羊或不辱。

欲鼓山阴棹,开径待趢趗。

拼音

mào shū dú ài lián,yuān míng dú ài jú。

lián wèi míng jūn zi,jú wèi gōng yōu dú。

hé rú xiān rén táo,huā zhuó shí yì fù。

gǔ yǒu mù dì jīng,pán shān sān jiàn shú。

zhǔ rén hǎi bīn jū,zhǒng zhī mǎn shān qū。

de lì lòu hé yáng,fēn pī chéng qǐ rù。

jié shí réng lèi lèi,jǐn zuì sháo huá zú。

chí yǐ dàn ā mǔ,bǎi suì yán rú yù。

yì wù shù rén lǐ,chéng qī guāng qián zhú。

qiè lái yàn fēn xiāo,mèng mèi shān zhōng wū。

tuō xīng zài dān qīng,kāi juǎn xiá duó mù。

bù shì bì qín shí,níng wèn wǔ líng ào。

jīn mǎ qiě lù chén,shén yóu yì kě jū。

zài zhǒng jú yǔ lián,shí shí chūn gèng cù。

tā rì fù guī lái,rèn hé yǐ wèi fú。

huò cān yīng yǔ shí,qīng shēn guà xiān lù。

bù zé yán liáng yǒu,huā jiān zuì líng lù。

wǒ yì juàn yóu rén,qiú yáng huò bù rǔ。

yù gǔ shān yīn zhào,kāi jìng dài lù cù。

作者介绍

温纯

明 · 1539年 - 1607年

明陕西三原人,字景文,一字叔文,号一斋。嘉靖四十四年进士。授寿光知县,征迁户科给事中。累迁至左都御史。时矿税使四出,所至作恶多端。纯屡疏陈,不报。曾倡诸大臣伏阙泣请罢矿税。后以与首辅沈一贯不合,力请致仕。卒谥恭毅。有《温恭毅公集》。

查看全部作品 →