登庾亮楼歌

荆州绾毂地,庾亮古今楼。楼吞潇湘洞庭水,地控东西上下流。

蜀吴虎斗亦雄武,不得荆州苦更苦。须臾胜败一局棋,三分事业几丘土。

何如乘月舒两眸,不浅兴同参佐游。一入醉乡我也无,俯仰天地亦蜉蝤。

我今把酒酹明月,虽有圆缺岁岁无休歇。曾向楼中照酒人,又照当时舳舻旌旗之搰搰。

瞥见君山云雾横,又见章华草木荣。舜妃楚灵今何在,愁闻江上铁笛声。

笛声嘹喨特悽楚,落尽梅花闷不语。回望檐头月已西,乃知千古陈迹仅如一瞬许。

孰得孰失孰存亡,孰如江月尚流光。此楼亦难尽满游人兴,胡不乘风鼓枻穷沧海而相羊。

醉馀学李白,捶碎黄鹤为狂客。恐杀风景碍吾徒,旋车吊古,更于水浒遍觅庾信罗含宅。

拼音

jīng zhōu wǎn gǔ dì,yǔ liàng gǔ jīn lóu。lóu tūn xiāo xiāng dòng tíng shuǐ,dì kòng dōng xī shàng xià liú。

shǔ wú hǔ dòu yì xióng wǔ,bù dé jīng zhōu kǔ gèng kǔ。xū yú shèng bài yī jú qí,sān fēn shì yè jǐ qiū tǔ。

hé rú chéng yuè shū liǎng móu,bù qiǎn xīng tóng cān zuǒ yóu。yī rù zuì xiāng wǒ yě wú,fǔ yǎng tiān dì yì fú qiú。

wǒ jīn bǎ jiǔ lèi míng yuè,suī yǒu yuán quē suì suì wú xiū xiē。céng xiàng lóu zhōng zhào jiǔ rén,yòu zhào dāng shí zhú lú jīng qí zhī hú hú。

piē jiàn jūn shān yún wù héng,yòu jiàn zhāng huá cǎo mù róng。shùn fēi chǔ líng jīn hé zài,chóu wén jiāng shàng tiě dí shēng。

dí shēng liáo liàng tè qī chǔ,luò jǐn méi huā mèn bù yǔ。huí wàng yán tóu yuè yǐ xī,nǎi zhī qiān gǔ chén jì jǐn rú yī shùn xǔ。

shú dé shú shī shú cún wáng,shú rú jiāng yuè shàng liú guāng。cǐ lóu yì nán jǐn mǎn yóu rén xīng,hú bù chéng fēng gǔ yì qióng cāng hǎi ér xiāng yáng。

zuì yú xué lǐ bái,chuí suì huáng hè wèi kuáng kè。kǒng shā fēng jǐng ài wú tú,xuán chē diào gǔ,gèng yú shuǐ hǔ biàn mì yǔ xìn luó hán zhái。

作者介绍

温纯

明 · 1539年 - 1607年

明陕西三原人,字景文,一字叔文,号一斋。嘉靖四十四年进士。授寿光知县,征迁户科给事中。累迁至左都御史。时矿税使四出,所至作恶多端。纯屡疏陈,不报。曾倡诸大臣伏阙泣请罢矿税。后以与首辅沈一贯不合,力请致仕。卒谥恭毅。有《温恭毅公集》。

查看全部作品 →