敬亭见和山行有李杜齐能之句虽主押韵而亦非所当也因歌奉答拜写近怀

梧槚不杂中林蒸,诗人以来称杜陵。

公才本高心独下,退与元白图中兴。

山行一篇如见我,扪萝踏雪几凛兢。

时从雅淡出奇丽,少年敛手不得矜。

三阳改岁万物泰,和气上与游云凝。

清河沙河柳色动,近山已有游人登。

南飞六骥想回首,足底不见阴山冰。

甘泉荷橐事已远,洛桥轫车材弗胜。

破除寂寞赖公等,往往邮筒侵夜灯。

朝来雪篇更雄富,无复珠贝论升朋。

五湖烟艇未许上,灞桥驴子还堪乘。

已闻羔韭毕春祀,伫见柴燎中天升。

平安夜火报不绝,似有车骑来增增。

兰台执简公未老,长杨奏赋吾犹能。

扫妖灭怪止一笔,取青媲白应千层。

眼前却有两物恼,中山狡兔剡溪藤。

拼音

wú jiǎ bù zá zhōng lín zhēng,shī rén yǐ lái chēng dù líng。

gōng cái běn gāo xīn dú xià,tuì yǔ yuán bái tú zhōng xīng。

shān xíng yī piān rú jiàn wǒ,mén luó tà xuě jǐ lǐn jīng。

shí cóng yǎ dàn chū qí lì,shǎo nián liǎn shǒu bù dé jīn。

sān yáng gǎi suì wàn wù tài,hé qì shàng yǔ yóu yún níng。

qīng hé shā hé liǔ sè dòng,jìn shān yǐ yǒu yóu rén dēng。

nán fēi liù jì xiǎng huí shǒu,zú dǐ bù jiàn yīn shān bīng。

gān quán hé tuó shì yǐ yuǎn,luò qiáo rèn chē cái fú shèng。

pò chú jì mò lài gōng děng,wǎng wǎng yóu tǒng qīn yè dēng。

cháo lái xuě piān gèng xióng fù,wú fù zhū bèi lùn shēng péng。

wǔ hú yān tǐng wèi xǔ shàng,bà qiáo lǘ zi hái kān chéng。

yǐ wén gāo jiǔ bì chūn sì,zhù jiàn chái liáo zhōng tiān shēng。

píng ān yè huǒ bào bù jué,shì yǒu chē qí lái zēng zēng。

lán tái zhí jiǎn gōng wèi lǎo,zhǎng yáng zòu fù wú yóu néng。

sǎo yāo miè guài zhǐ yī bǐ,qǔ qīng pì bái yīng qiān céng。

yǎn qián què yǒu liǎng wù nǎo,zhōng shān jiǎo tù shàn xī téng。

作者介绍

顾清

明 · 1460年 - 1528年

明松江府华亭人,字士廉,号东江。弘治六年进士。授编修,进侍读。平生以名节自励。正德初刘瑾擅权,同邑张文冕附之为显宦,清即绝不与通。瑾衔之,出为南京兵部员外郎。瑾诛,累迁礼部右侍郎。前后请立太子、罢巡幸,疏凡十数上。嘉靖初以礼部尚书致仕,卒谥文僖。工书,笔致清劲。有《松江府志》、《傍秋亭杂记》、《东江家藏集》。

查看全部作品 →