春雪敬亭用前韵再答

西山落日云蒸蒸,漫衍涧谷弥冈陵。

晓窗梦破闻扫雪,失喜一笑披衣兴。

天街大有隔岁伴,羸马前日犹凌兢。

常言三白兆丰稔,民病亟矣天须矜。

从风初学柳絮舞,缀树旋作梅花凝。

素娥晨朝纷下女,玉龙夜战迷先登。

瓦垆烟焰坐不暖,起视胆瓶胶作冰。

前年冬温人苦疾,往岁雨多苗弗胜。

新春得此喜可说,光景十倍鳌山灯。

忘怀一任鸿寄迹,耐久正爱霜为朋。

淮西剡曲总佳话,万骑孰与扁舟乘。

愁来呼酒径一醉,斟酌不计斗与升。

长安薪炭已如玉,又报米价江南增。

开门高卧吾岂敢,手挽沟壑嗟无能。

登楼望山一舒啸,银屏玉案高崚层。

何当致我此中去,看煮雪茗烧枯藤。

拼音

xī shān luò rì yún zhēng zhēng,màn yǎn jiàn gǔ mí gāng líng。

xiǎo chuāng mèng pò wén sǎo xuě,shī xǐ yī xiào pī yī xīng。

tiān jiē dà yǒu gé suì bàn,léi mǎ qián rì yóu líng jīng。

cháng yán sān bái zhào fēng rěn,mín bìng jí yǐ tiān xū jīn。

cóng fēng chū xué liǔ xù wǔ,zhuì shù xuán zuò méi huā níng。

sù é chén cháo fēn xià nǚ,yù lóng yè zhàn mí xiān dēng。

wǎ lú yān yàn zuò bù nuǎn,qǐ shì dǎn píng jiāo zuò bīng。

qián nián dōng wēn rén kǔ jí,wǎng suì yǔ duō miáo fú shèng。

xīn chūn dé cǐ xǐ kě shuō,guāng jǐng shí bèi áo shān dēng。

wàng huái yī rèn hóng jì jì,nài jiǔ zhèng ài shuāng wèi péng。

huái xī shàn qū zǒng jiā huà,wàn qí shú yǔ biǎn zhōu chéng。

chóu lái hū jiǔ jìng yī zuì,zhēn zhuó bù jì dòu yǔ shēng。

zhǎng ān xīn tàn yǐ rú yù,yòu bào mǐ jià jiāng nán zēng。

kāi mén gāo wò wú qǐ gǎn,shǒu wǎn gōu hè jiē wú néng。

dēng lóu wàng shān yī shū xiào,yín píng yù àn gāo léng céng。

hé dāng zhì wǒ cǐ zhōng qù,kàn zhǔ xuě míng shāo kū téng。

作者介绍

顾清

明 · 1460年 - 1528年

明松江府华亭人,字士廉,号东江。弘治六年进士。授编修,进侍读。平生以名节自励。正德初刘瑾擅权,同邑张文冕附之为显宦,清即绝不与通。瑾衔之,出为南京兵部员外郎。瑾诛,累迁礼部右侍郎。前后请立太子、罢巡幸,疏凡十数上。嘉靖初以礼部尚书致仕,卒谥文僖。工书,笔致清劲。有《松江府志》、《傍秋亭杂记》、《东江家藏集》。

查看全部作品 →