并蒂莲花为陆桂平苍岩赋

花随车雨发重重,况是炎州秀所钟。

天外远峰明二华,斗间神剑合双龙。

孤标直干心无异,并照晴波色各浓。

正好移栽向丹阙,洛阳宫殿号芙蓉。

拼音

huā suí chē yǔ fā zhòng zhòng,kuàng shì yán zhōu xiù suǒ zhōng。

tiān wài yuǎn fēng míng èr huá,dòu jiān shén jiàn hé shuāng lóng。

gū biāo zhí gàn xīn wú yì,bìng zhào qíng bō sè gè nóng。

zhèng hǎo yí zāi xiàng dān quē,luò yáng gōng diàn hào fú róng。

作者介绍

陈恭尹

明 · 1631年 - 1700年

明末清初广东顺德人,字元孝,一字半峰,号独漉。陈邦彦子。以父殉难,隐居不仕,自号罗浮半衣。诗与屈大均、梁佩兰称岭南三家。有《独漉堂集》。

查看全部作品 →