悼董孟珍

独持古道作今人,白首峨冠称隐沦。

垂老不堪三月病,移家空是一生贫。

箧中书帙悲遗墨,窗底棋枰积素尘。

深巷东风花自落,扣门无复过西邻。

拼音

dú chí gǔ dào zuò jīn rén,bái shǒu é guān chēng yǐn lún。

chuí lǎo bù kān sān yuè bìng,yí jiā kōng shì yī shēng pín。

qiè zhōng shū zhì bēi yí mò,chuāng dǐ qí píng jī sù chén。

shēn xiàng dōng fēng huā zì luò,kòu mén wú fù guò xī lín。

作者介绍

吴宽

明 · 1435年 - 1504年

明苏州府长洲人,字原博,号匏庵。为诸生时,即有声望,遍读《左传》、《史记》、《汉书》及唐宋大家之文。成化八年会试、廷试皆第一,授修撰。侍孝宗东宫,进讲闲雅详明。孝宗即位,迁左庶子,预修《宪宗实录》,进少詹事兼侍读学士。丁忧后,入东阁,专典诰敕。进礼部尚书。卒谥文定。宽行履高洁,不为激矫,而自守以正。其诗深厚郁,自成一家。兼工书法。有《匏庵集》。

查看全部作品 →