谒韩蕲王墓

家国何多难,推寻为蔡童。

嬴秦方逐北,周室竟迁东。

江左朝廷在,淮南驿骑通。

天终怜宋土,时则有韩公。

一剑横天外,诸酋在目中。

南云当箭镞,黄盖走艨艟。

伐越期成霸,於潜耻会戎。

萧墙狼跋尽,野穴鼠群空。

聚米筹三镇,开门待两宫。

齐王真济美,鄂国与争雄。

有诏从中制,惟诗咏内讧。

闲游嗟我独,和议约谁同。

殉葬长弓劲,题铭片石穹。

龟趺呈细刻,龙额表孤忠。

草树樵苏断,粢盛享祀丰。

神灵悬皎日,生气亘长虹。

异代今全盛,当论保障功。

拼音

jiā guó hé duō nán,tuī xún wèi cài tóng。

yíng qín fāng zhú běi,zhōu shì jìng qiān dōng。

jiāng zuǒ cháo tíng zài,huái nán yì qí tōng。

tiān zhōng lián sòng tǔ,shí zé yǒu hán gōng。

yī jiàn héng tiān wài,zhū qiú zài mù zhōng。

nán yún dāng jiàn zú,huáng gài zǒu méng chōng。

fá yuè qī chéng bà,yú qián chǐ huì róng。

xiāo qiáng láng bá jǐn,yě xué shǔ qún kōng。

jù mǐ chóu sān zhèn,kāi mén dài liǎng gōng。

qí wáng zhēn jì měi,è guó yǔ zhēng xióng。

yǒu zhào cóng zhōng zhì,wéi shī yǒng nèi hòng。

xián yóu jiē wǒ dú,hé yì yuē shuí tóng。

xùn zàng zhǎng gōng jìn,tí míng piàn shí qióng。

guī fū chéng xì kè,lóng é biǎo gū zhōng。

cǎo shù qiáo sū duàn,zī shèng xiǎng sì fēng。

shén líng xuán jiǎo rì,shēng qì gèn zhǎng hóng。

yì dài jīn quán shèng,dāng lùn bǎo zhàng gōng。

作者介绍

吴宽

明 · 1435年 - 1504年

明苏州府长洲人,字原博,号匏庵。为诸生时,即有声望,遍读《左传》、《史记》、《汉书》及唐宋大家之文。成化八年会试、廷试皆第一,授修撰。侍孝宗东宫,进讲闲雅详明。孝宗即位,迁左庶子,预修《宪宗实录》,进少詹事兼侍读学士。丁忧后,入东阁,专典诰敕。进礼部尚书。卒谥文定。宽行履高洁,不为激矫,而自守以正。其诗深厚郁,自成一家。兼工书法。有《匏庵集》。

查看全部作品 →