去妇词

忆初嫁君时,两情誓不易。

女训宁暂违,蘋蘩亦极力。

云何异初志,遂成参商隔。

新欢似桃李,旧爱变荆棘。

令德鲜不亏,妾身固不惜。

去去从此辞,出门泪横臆。

行路正迟迟,怕逢旧亲戚。

不辨东与西,一去复何适。

羞作水上凫,宁化山头石。

中心君岂知,百年誓贞白。

拼音

yì chū jià jūn shí,liǎng qíng shì bù yì。

nǚ xùn níng zàn wéi,píng fán yì jí lì。

yún hé yì chū zhì,suì chéng cān shāng gé。

xīn huān shì táo lǐ,jiù ài biàn jīng jí。

lìng dé xiān bù kuī,qiè shēn gù bù xī。

qù qù cóng cǐ cí,chū mén lèi héng yì。

xíng lù zhèng chí chí,pà féng jiù qīn qī。

bù biàn dōng yǔ xī,yī qù fù hé shì。

xiū zuò shuǐ shàng fú,níng huà shān tóu shí。

zhōng xīn jūn qǐ zhī,bǎi nián shì zhēn bái。

作者介绍

江源

明 · ? - ?

明广东番禺人,字一原。成化五年进士。任上饶知县,清讼狱,百姓感服。迁户部主事,历郎中,清慎自持,且有文誉。以忤权贵出为江西按察佥事。综理屯田水利,烛奸刷弊,不动声色。擢四川副使,乞休归,优游泉石,以诗自娱。卒年七十二。有《桂轩集》。

查看全部作品 →