题墨梅 唐文凤 明 臞仙学仙被仙谪,何年飞身下瑶阙。袖中犹带返魂香,熏透琼英寄愁绝。玉京路远不得归,岁岁江南历冰䨮。白鹤唳断孤山云,青禽语冷罗浮月。自从影落墨池春,清气犹存励清节。缟衣谁恨污缁尘,要识广平心似铁。 拼音 qú xiān xué xiān bèi xiān zhé,hé nián fēi shēn xià yáo quē。xiù zhōng yóu dài fǎn hún xiāng,xūn tòu qióng yīng jì chóu jué。yù jīng lù yuǎn bù dé guī,suì suì jiāng nán lì bīng xuě。bái hè lì duàn gū shān yún,qīng qín yǔ lěng luó fú yuè。zì cóng yǐng luò mò chí chūn,qīng qì yóu cún lì qīng jié。gǎo yī shuí hèn wū zī chén,yào shí guǎng píng xīn shì tiě。 作者介绍 唐 唐文凤 明 · ? - ? 明徽州府歙县人,字子仪,号梦鹤。唐桂芳子。父子俱以文学擅名。永乐中,以荐授兴国县知县,著有政绩。改赵王府纪善。卒年八十有六。有《梧冈集》。 查看全部作品 →