慰明卿再谪长短歌二章和李于鳞

明堂堂成不见帝,十二牧伯朝逡巡。

丞相肩舆入内殿,摇笔一扫三千人。

王生束装视黜籍,乃见武昌吴国伦。

无官可谪左已久,有地足徙恩仍新。

甘泉诸贵气成云,吴也亦是甘泉臣。

小臣无状业万死,尚许短檄随风尘。

长沙坐中止鵩鸟,鲁东门外悲麒麟。

何方魑魅不抚掌,何处猿猱不鼓唇。

李侯杜门十月矣,唶女再黜奚其陈。

此时尺一驰南康,府主揶揄目吴郎。

卷衣大笑出府舍,一舸乘风上武昌。

匡庐五老宛相揖,长江九派流飞觞。

归来萧条四壁立,大妇谇骂小妇伤。

女等徒称弦金石,岂无宗徐李与王。

时从处士夸鹦鹉,可救文君典鹔鹴。

何物故人能见负,却令妻子徇文章。

啼寒泣饥苦未已,东驰西窜穷遐荒。

燕中炊米若炊玉,公田种秫不种粳。

贡家车马谁与买,季子貂裘胡计藏。

解道人间富官职,女岂不念头上霜。

吴郎欲答答不得,王生请为歌夙昔。

日者岁之丙辰前,五星犹闻在奎壁。

片语高呼白雪飞,寸心肯让青云色。

吾宗少年强解事,吴郎目摄遗其舄。

岂唯吴郎众辟易,但语吾曹少坚敌。

司空挝鼓尽裸袒,武安行酒半膝席。

小儿仅呼杨德祖,一钱可拟程不识。

倘闻曹中理公事,君其且看西山碧。

故知万变同翻手,风雨青天昼能吼。

遗舄少年坐上坐,谁哉捧案前奔走。

世人荣辱强相制,吾辈行藏终自取。

妻子宁须饶远略,且用七尺饵其口。

即使女官更削尽,豫章男子得活不。

女乏江陵千树橘,来共吴门千畦韭。

耕尽要离墓上云,洗眼看他竟何有。

拼音

míng táng táng chéng bù jiàn dì,shí èr mù bó cháo qūn xún。

chéng xiāng jiān yú rù nèi diàn,yáo bǐ yī sǎo sān qiān rén。

wáng shēng shù zhuāng shì chù jí,nǎi jiàn wǔ chāng wú guó lún。

wú guān kě zhé zuǒ yǐ jiǔ,yǒu dì zú xǐ ēn réng xīn。

gān quán zhū guì qì chéng yún,wú yě yì shì gān quán chén。

xiǎo chén wú zhuàng yè wàn sǐ,shàng xǔ duǎn xí suí fēng chén。

zhǎng shā zuò zhōng zhǐ fú niǎo,lǔ dōng mén wài bēi qí lín。

hé fāng chī mèi bù fǔ zhǎng,hé chù yuán náo bù gǔ chún。

lǐ hóu dù mén shí yuè yǐ,zé nǚ zài chù xī qí chén。

cǐ shí chǐ yī chí nán kāng,fǔ zhǔ yé yú mù wú láng。

juǎn yī dà xiào chū fǔ shě,yī gě chéng fēng shàng wǔ chāng。

kuāng lú wǔ lǎo wǎn xiāng yī,zhǎng jiāng jiǔ pài liú fēi shāng。

guī lái xiāo tiáo sì bì lì,dà fù suì mà xiǎo fù shāng。

nǚ děng tú chēng xián jīn shí,qǐ wú zōng xú lǐ yǔ wáng。

shí cóng chù shì kuā yīng wǔ,kě jiù wén jūn diǎn sù shuāng。

hé wù gù rén néng jiàn fù,què lìng qī zi xùn wén zhāng。

tí hán qì jī kǔ wèi yǐ,dōng chí xī cuàn qióng xiá huāng。

yàn zhōng chuī mǐ ruò chuī yù,gōng tián zhǒng shú bù zhǒng jīng。

gòng jiā chē mǎ shuí yǔ mǎi,jì zi diāo qiú hú jì cáng。

jiě dào rén jiān fù guān zhí,nǚ qǐ bù niàn tóu shàng shuāng。

wú láng yù dá dá bù dé,wáng shēng qǐng wèi gē sù xī。

rì zhě suì zhī bǐng chén qián,wǔ xīng yóu wén zài kuí bì。

piàn yǔ gāo hū bái xuě fēi,cùn xīn kěn ràng qīng yún sè。

wú zōng shǎo nián qiáng jiě shì,wú láng mù shè yí qí xì。

qǐ wéi wú láng zhòng pì yì,dàn yǔ wú cáo shǎo jiān dí。

sī kōng wō gǔ jǐn luǒ tǎn,wǔ ān xíng jiǔ bàn xī xí。

xiǎo ér jǐn hū yáng dé zǔ,yī qián kě nǐ chéng bù shí。

tǎng wén cáo zhōng lǐ gōng shì,jūn qí qiě kàn xī shān bì。

gù zhī wàn biàn tóng fān shǒu,fēng yǔ qīng tiān zhòu néng hǒu。

yí xì shǎo nián zuò shàng zuò,shuí zāi pěng àn qián bēn zǒu。

shì rén róng rǔ qiáng xiāng zhì,wú bèi xíng cáng zhōng zì qǔ。

qī zi níng xū ráo yuǎn lüè,qiě yòng qī chǐ ěr qí kǒu。

jí shǐ nǚ guān gèng xuē jǐn,yù zhāng nán zi dé huó bù。

nǚ fá jiāng líng qiān shù jú,lái gòng wú mén qiān qí jiǔ。

gēng jǐn yào lí mù shàng yún,xǐ yǎn kàn tā jìng hé yǒu。

作者介绍

王世贞

明 · 1526年 - 1590年

明苏州府太仓人,字元美,自号凤洲,又号弇州山人。嘉靖二十六年进士,官刑部主事。杨继盛因弹劾严嵩而下狱,世贞时进汤药,又代其妻草疏。杨死,复棺殓之。严嵩大恨。会鞑靼军入塞,嵩诿过于世贞父蓟辽总督王忬,下狱。世贞与弟王世懋伏嵩门乞贷,忬卒论死,兄弟号泣持丧归。隆庆初讼父冤,复父官。后累官刑部尚书,移疾归。好为古诗文,始与李攀龙主文盟,主张文不读西汉以后作,诗不读中唐人集,以复古号召一世。攀龙死,独主文坛二十年。于是天下咸望走其门,操文章之柄,所作亦不尽膺古,而有近似元稹、白居易之作。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。

查看全部作品 →