白石翁画赠吴文定山水歌

君不见白石翁,墨花破万纸,散落世眼中。其间方寸地,贮一太史公。

是时太史称吴侬,三载磊块蟠翁胸。太史趣朝天,青雀凌春风。

有泪不作李都尉,有赋不拟江文通。直将三寸管、五丈素,写出江南千峰与万峰。

尽收蜀锦囊,压倒太史之奚僮。绝壁直上高穹窿,呼吸似足开天聪。

忽复下坠数千尺,俯身欲入鼋鼍宫。意者径路绝,乃有云霞封。

万古不尽流,洗出玉玲珑。侧耳将听之,疑是缣素间,迸作群靊霳。

长飙无形,百草庬茸。列缺崩崖,吐出怪松。历乱羽葆,屈蟠虬龙。

将崩未崩石似舞,欲断不断桥飞虹。乃有词客酒人,樵青钓童。

或骑蹇驴,或驾轻舼。或蹑䗶屐,或策短筇。高者穿木,末若蜚鸿。

下者蹒跚,勃窣如孤豵。两仪不能主,乍辟而乍蒙。

二曜不定光,倏西而倏东。木栈与鸟争道,人家拟鹊开窗。

渐穷至杳霭,但有去路无来踪。犹云纸尽意未尽,乱石拳点波汹汹。

真宰泣诉神无功,太史不能长将向天去,流落人间成楚弓。

翁亦召主城芙蓉,但令居士缃几上,秀色欲滴青蒙蒙。

击节董源,陨涕关仝,笔底一扫倾宗工。沈翁豪翰何其雄,呜呼隆准之孙岂必隆。

拼音

jūn bù jiàn bái shí wēng,mò huā pò wàn zhǐ,sàn luò shì yǎn zhōng。qí jiān fāng cùn dì,zhù yī tài shǐ gōng。

shì shí tài shǐ chēng wú nóng,sān zài lěi kuài pán wēng xiōng。tài shǐ qù cháo tiān,qīng què líng chūn fēng。

yǒu lèi bù zuò lǐ dōu wèi,yǒu fù bù nǐ jiāng wén tōng。zhí jiāng sān cùn guǎn wǔ zhàng sù,xiě chū jiāng nán qiān fēng yǔ wàn fēng。

jǐn shōu shǔ jǐn náng,yā dào tài shǐ zhī xī tóng。jué bì zhí shàng gāo qióng lóng,hū xī shì zú kāi tiān cōng。

hū fù xià zhuì shù qiān chǐ,fǔ shēn yù rù yuán tuó gōng。yì zhě jìng lù jué,nǎi yǒu yún xiá fēng。

wàn gǔ bù jǐn liú,xǐ chū yù líng lóng。cè ěr jiāng tīng zhī,yí shì jiān sù jiān,bèng zuò qún fēng lóng。

zhǎng biāo wú xíng,bǎi cǎo máng rōng。liè quē bēng yá,tǔ chū guài sōng。lì luàn yǔ bǎo,qū pán qiú lóng。

jiāng bēng wèi bēng shí shì wǔ,yù duàn bù duàn qiáo fēi hóng。nǎi yǒu cí kè jiǔ rén,qiáo qīng diào tóng。

huò qí jiǎn lǘ,huò jià qīng qióng。huò niè là jī,huò cè duǎn qióng。gāo zhě chuān mù,mò ruò fēi hóng。

xià zhě pán shān,bó sū rú gū zōng。liǎng yí bù néng zhǔ,zhà pì ér zhà méng。

èr yào bù dìng guāng,shū xī ér shū dōng。mù zhàn yǔ niǎo zhēng dào,rén jiā nǐ què kāi chuāng。

jiàn qióng zhì yǎo ǎi,dàn yǒu qù lù wú lái zōng。yóu yún zhǐ jǐn yì wèi jǐn,luàn shí quán diǎn bō xiōng xiōng。

zhēn zǎi qì sù shén wú gōng,tài shǐ bù néng zhǎng jiāng xiàng tiān qù,liú luò rén jiān chéng chǔ gōng。

wēng yì zhào zhǔ chéng fú róng,dàn lìng jū shì xiāng jǐ shàng,xiù sè yù dī qīng méng méng。

jī jié dǒng yuán,yǔn tì guān tóng,bǐ dǐ yī sǎo qīng zōng gōng。shěn wēng háo hàn hé qí xióng,wū hū lóng zhǔn zhī sūn qǐ bì lóng。

作者介绍

王世贞

明 · 1526年 - 1590年

明苏州府太仓人,字元美,自号凤洲,又号弇州山人。嘉靖二十六年进士,官刑部主事。杨继盛因弹劾严嵩而下狱,世贞时进汤药,又代其妻草疏。杨死,复棺殓之。严嵩大恨。会鞑靼军入塞,嵩诿过于世贞父蓟辽总督王忬,下狱。世贞与弟王世懋伏嵩门乞贷,忬卒论死,兄弟号泣持丧归。隆庆初讼父冤,复父官。后累官刑部尚书,移疾归。好为古诗文,始与李攀龙主文盟,主张文不读西汉以后作,诗不读中唐人集,以复古号召一世。攀龙死,独主文坛二十年。于是天下咸望走其门,操文章之柄,所作亦不尽膺古,而有近似元稹、白居易之作。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。

查看全部作品 →