中丞行当雁门太守

陆行疲车马,水行费舟航。

壮男罢耕耒,小妇抛蚕筐。

商贾为废市,担者弛其装。

老父携弱儿,踉跄趋且僵。

一州十七邑,倾都以彷徨。

借问何所之,云送我郭公。

郭公未下车,十室九尚空。

郭公下车后,流徙即其宫。

朝下赈粟书,夕上蠲租章。

去彼蟊与螟,树我稻与桑。

一檄饱我饥,再檄起痍伤。

三檄潢池内,帖帖波不扬。

连城千万家,家家有郭公。

百吏当谳案,案案有郭公。

原田锄春雨,公若亲劝农。

横海出楼船,公若亲在行。

弱者忘其弱,强者讳其强。

日为郭公日,霜者郭公霜。

初旭映东嵎,郭公坐堂皇。

出则剖盈庭,入则理堆床。

退食无三簋,解劳仅三觞。

目不睹优施,耳不听清商。

席客唯笾豆,实篚鲜玄黄。

不发居间书,不畏黄门郎。

谁妒我郭公,嗟嗟彼狡童。

彼狡亦何知,畴能掩帝聪。

臣某诚无状,臣斥分固当。

贝锦亦有丝,薏苡亦有囊。

浮尘翳明镜,磨之当益光。

重袖襺都梁,发之当益芳。

德星在女牛,一夜徙他方。

甘霖正霢霂,改润隔塍秧。

蹇驴困康庄,骐骥眼大荒。

伯乐一相顾,天路遂腾骧。

愿公健匕箸,愿公寿无疆。

公以衮衣来,竹马满道傍。

今日悲相别,别后莫相忘。

拼音

lù xíng pí chē mǎ,shuǐ xíng fèi zhōu háng。

zhuàng nán bà gēng lěi,xiǎo fù pāo cán kuāng。

shāng jiǎ wèi fèi shì,dān zhě chí qí zhuāng。

lǎo fù xié ruò ér,liáng qiāng qū qiě jiāng。

yī zhōu shí qī yì,qīng dōu yǐ páng huáng。

jiè wèn hé suǒ zhī,yún sòng wǒ guō gōng。

guō gōng wèi xià chē,shí shì jiǔ shàng kōng。

guō gōng xià chē hòu,liú xǐ jí qí gōng。

cháo xià zhèn sù shū,xī shàng juān zū zhāng。

qù bǐ máo yǔ míng,shù wǒ dào yǔ sāng。

yī xí bǎo wǒ jī,zài xí qǐ yí shāng。

sān xí huáng chí nèi,tiē tiē bō bù yáng。

lián chéng qiān wàn jiā,jiā jiā yǒu guō gōng。

bǎi lì dāng yàn àn,àn àn yǒu guō gōng。

yuán tián chú chūn yǔ,gōng ruò qīn quàn nóng。

héng hǎi chū lóu chuán,gōng ruò qīn zài xíng。

ruò zhě wàng qí ruò,qiáng zhě huì qí qiáng。

rì wèi guō gōng rì,shuāng zhě guō gōng shuāng。

chū xù yìng dōng yú,guō gōng zuò táng huáng。

chū zé pōu yíng tíng,rù zé lǐ duī chuáng。

tuì shí wú sān guǐ,jiě láo jǐn sān shāng。

mù bù dǔ yōu shī,ěr bù tīng qīng shāng。

xí kè wéi biān dòu,shí fěi xiān xuán huáng。

bù fā jū jiān shū,bù wèi huáng mén láng。

shuí dù wǒ guō gōng,jiē jiē bǐ jiǎo tóng。

bǐ jiǎo yì hé zhī,chóu néng yǎn dì cōng。

chén mǒu chéng wú zhuàng,chén chì fēn gù dāng。

bèi jǐn yì yǒu sī,yì yǐ yì yǒu náng。

fú chén yì míng jìng,mó zhī dāng yì guāng。

zhòng xiù jiǎn dōu liáng,fā zhī dāng yì fāng。

dé xīng zài nǚ niú,yī yè xǐ tā fāng。

gān lín zhèng mài mù,gǎi rùn gé chéng yāng。

jiǎn lǘ kùn kāng zhuāng,qí jì yǎn dà huāng。

bó lè yī xiāng gù,tiān lù suì téng xiāng。

yuàn gōng jiàn bǐ zhù,yuàn gōng shòu wú jiāng。

gōng yǐ gǔn yī lái,zhú mǎ mǎn dào bàng。

jīn rì bēi xiāng bié,bié hòu mò xiāng wàng。

作者介绍

王世贞

明 · 1526年 - 1590年

明苏州府太仓人,字元美,自号凤洲,又号弇州山人。嘉靖二十六年进士,官刑部主事。杨继盛因弹劾严嵩而下狱,世贞时进汤药,又代其妻草疏。杨死,复棺殓之。严嵩大恨。会鞑靼军入塞,嵩诿过于世贞父蓟辽总督王忬,下狱。世贞与弟王世懋伏嵩门乞贷,忬卒论死,兄弟号泣持丧归。隆庆初讼父冤,复父官。后累官刑部尚书,移疾归。好为古诗文,始与李攀龙主文盟,主张文不读西汉以后作,诗不读中唐人集,以复古号召一世。攀龙死,独主文坛二十年。于是天下咸望走其门,操文章之柄,所作亦不尽膺古,而有近似元稹、白居易之作。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。

查看全部作品 →