秣陵行

秣陵自昔称豪华,五侯七贵万人家。

通衢鳞集陈珠玉,纷纷游骑尽堪夸。

红粉楼头明媚色,偷眼凭阑娇无力。

清歌妙舞艳阳天,玳席琼筵欢无极。

朱帘绣幕攒晴烟,银树瑶林花争妍。

拾翠涂黄日将午,金鸭香销春可怜。

燕子飞飞解秦苑,桃花片片笑刘阮。

时闻萧寺礼钟声,恍惚歈吟亦经卷。

幽轧移舟上新河,平市三山路转多。

呼朋挈榼背驴去,流莺声滑薰风和。

我生性僻好奇古,牛首鸡鸣偏欲睹。

凌虚一望扬子江,鱼龙变化鼋鼍舞。

振衣回来向柳滨,柳滨蛾眉装束新。

翠袖红裙拖白练,三三两两动香尘。

自言儿家好门户,夫婿前年作大贾。

大贾射利久未归,口脂面药皆黄土。

仙郎仙郎何处来,如曾相识无相猜。

恐是十洲三岛客,翻疑泛海济川才。

世间争说奇男子,鞭霆逐电走千里。

骞翮远翥辞故乡,慷慨悲歌燕赵里。

嗟我闻之不能声,千愁万恨难为情。

只今感尔重离别,何况春风万里程。

因思庄家有至乐,酒熟稻香坐田角。

生平少读几行书,蚤眠晏起随意觉。

因此回头语深闺,女儿莫作贾人妻。

更推一语自相嘱,男儿莫与贾人齐。

富贵荣华何足道,古言在家贫亦好。

囊琴笼鹤赋归与,笑杀王孙怨芳草。

拼音

mò líng zì xī chēng háo huá,wǔ hóu qī guì wàn rén jiā。

tōng qú lín jí chén zhū yù,fēn fēn yóu qí jǐn kān kuā。

hóng fěn lóu tóu míng mèi sè,tōu yǎn píng lán jiāo wú lì。

qīng gē miào wǔ yàn yáng tiān,dài xí qióng yán huān wú jí。

zhū lián xiù mù zǎn qíng yān,yín shù yáo lín huā zhēng yán。

shí cuì tú huáng rì jiāng wǔ,jīn yā xiāng xiāo chūn kě lián。

yàn zi fēi fēi jiě qín yuàn,táo huā piàn piàn xiào liú ruǎn。

shí wén xiāo sì lǐ zhōng shēng,huǎng hū yú yín yì jīng juǎn。

yōu yà yí zhōu shàng xīn hé,píng shì sān shān lù zhuǎn duō。

hū péng qiè kē bèi lǘ qù,liú yīng shēng huá xūn fēng hé。

wǒ shēng xìng pì hǎo qí gǔ,niú shǒu jī míng piān yù dǔ。

líng xū yī wàng yáng zi jiāng,yú lóng biàn huà yuán tuó wǔ。

zhèn yī huí lái xiàng liǔ bīn,liǔ bīn é méi zhuāng shù xīn。

cuì xiù hóng qún tuō bái liàn,sān sān liǎng liǎng dòng xiāng chén。

zì yán ér jiā hǎo mén hù,fū xù qián nián zuò dà jiǎ。

dà jiǎ shè lì jiǔ wèi guī,kǒu zhī miàn yào jiē huáng tǔ。

xiān láng xiān láng hé chù lái,rú céng xiāng shí wú xiāng cāi。

kǒng shì shí zhōu sān dǎo kè,fān yí fàn hǎi jì chuān cái。

shì jiān zhēng shuō qí nán zi,biān tíng zhú diàn zǒu qiān lǐ。

qiān hé yuǎn zhù cí gù xiāng,kāng kǎi bēi gē yàn zhào lǐ。

jiē wǒ wén zhī bù néng shēng,qiān chóu wàn hèn nán wèi qíng。

zhǐ jīn gǎn ěr zhòng lí bié,hé kuàng chūn fēng wàn lǐ chéng。

yīn sī zhuāng jiā yǒu zhì lè,jiǔ shú dào xiāng zuò tián jiǎo。

shēng píng shǎo dú jǐ xíng shū,zǎo mián yàn qǐ suí yì jué。

yīn cǐ huí tóu yǔ shēn guī,nǚ ér mò zuò jiǎ rén qī。

gèng tuī yī yǔ zì xiāng zhǔ,nán ér mò yǔ jiǎ rén qí。

fù guì róng huá hé zú dào,gǔ yán zài jiā pín yì hǎo。

náng qín lóng hè fù guī yǔ,xiào shā wáng sūn yuàn fāng cǎo。

作者介绍

陶益

明 · 1520?年 - 1600?年

陶益,字允谦,号练江居士、江门迂客。其祖本为郁林人,附籍新会。明世宗嘉靖三十五年(一五五六)以明经授江西永新训导。读书博学强记,精易通理。尝日集诸生,讲白沙之学于明伦堂;又构樾墩书屋,读书其中。抚按交荐,以目疾辞归,年八十卒。著有《练江子樾墩集》。清顾嗣协《冈州遗稿》卷五、清温汝能《粤东诗海》卷二一有传。

查看全部作品 →