丽人篇

云为蝉鬓霞为裳,文轩绣户逞新妆。

白莲未作风中色,丹桂先移月里香。

洛川立处花横水,楚馆歌时声在梁。

伤心半倚同心扇,留客双飞并蒂觞。

杨柳垂丝空系念,蛱蝶联群只断肠。

欲把芳心托缄素,锦书杂泪不成行。

拼音

yún wèi chán bìn xiá wèi shang,wén xuān xiù hù chěng xīn zhuāng。

bái lián wèi zuò fēng zhōng sè,dān guì xiān yí yuè lǐ xiāng。

luò chuān lì chù huā héng shuǐ,chǔ guǎn gē shí shēng zài liáng。

shāng xīn bàn yǐ tóng xīn shàn,liú kè shuāng fēi bìng dì shāng。

yáng liǔ chuí sī kōng xì niàn,jiá dié lián qún zhǐ duàn cháng。

yù bǎ fāng xīn tuō jiān sù,jǐn shū zá lèi bù chéng xíng。

作者介绍

陈鹤

明 · ? - 1560年

明浙江山阴人,家居南京,字鸣轩,一字九皋,号海樵,一作海鹤,又作水樵生。嘉靖四年举人,袭其祖军功,官绍兴卫百户,非素志,因弃官称山人。自少时即博览奇帙名帖。曾得奇病,乃自学为医,七年而愈。工诗善画,水墨花草最为超绝。有《海樵先生集》、《越海亭诗集》。

查看全部作品 →