挽胡学士

阀阅簪缨远,才华自夙成。

彤幡遗旧德,黄榜占魁名。

卓荦金闺彦,瑰奇玉署英。

谋猷膺主眷,风采照人清。

得句珠玑粲,摛文锦绣明。

词源惊倒峡,步武羡登瀛。

共诧分莲贵,争传视草荣。

铺张昭圣治,黼黻际隆平。

厩马追星骏,宫衣叠雪轻。

大官供膳美,内帑锡金盈。

紫诰扬先泽,青绫直夜更。

光华承宠渥,献替尽忠诚。

清问临双阙,高名重两京。

宸衷方倚注,薤露忽歌声。

痛哭怜交契,追怀怆圣情。

褒封增恤典,勋爵耀铭旌。

旅榇孤舟路,乡山万里程。

沧洲秋草碧,宰树暮云横。

逝水空长叹,流年谩自惊。

惟馀同列者,回首泪沾缨。

拼音

fá yuè zān yīng yuǎn,cái huá zì sù chéng。

tóng fān yí jiù dé,huáng bǎng zhàn kuí míng。

zhuó luò jīn guī yàn,guī qí yù shǔ yīng。

móu yóu yīng zhǔ juàn,fēng cǎi zhào rén qīng。

dé jù zhū jī càn,chī wén jǐn xiù míng。

cí yuán jīng dào xiá,bù wǔ xiàn dēng yíng。

gòng chà fēn lián guì,zhēng chuán shì cǎo róng。

pù zhāng zhāo shèng zhì,fǔ fú jì lóng píng。

jiù mǎ zhuī xīng jùn,gōng yī dié xuě qīng。

dà guān gōng shàn měi,nèi tǎng xī jīn yíng。

zǐ gào yáng xiān zé,qīng líng zhí yè gèng。

guāng huá chéng chǒng wò,xiàn tì jǐn zhōng chéng。

qīng wèn lín shuāng quē,gāo míng zhòng liǎng jīng。

chén zhōng fāng yǐ zhù,xiè lù hū gē shēng。

tòng kū lián jiāo qì,zhuī huái chuàng shèng qíng。

bāo fēng zēng xù diǎn,xūn jué yào míng jīng。

lǚ chèn gū zhōu lù,xiāng shān wàn lǐ chéng。

cāng zhōu qiū cǎo bì,zǎi shù mù yún héng。

shì shuǐ kōng zhǎng tàn,liú nián mán zì jīng。

wéi yú tóng liè zhě,huí shǒu lèi zhān yīng。

作者介绍

杨荣

明 · 1371年 - 1440年

明福建建安人,字勉仁,初名子荣。建文二年进士。授编修。成祖即位,入文渊阁,令更名荣。多次从成祖北巡及出塞,凡宣诏出令,及旗志符验,必得荣奏乃发。累官文渊阁大学士。永乐二十二年之役,抵达兰纳穆尔河,不见敌,议进止,惟荣与金幼孜言宜班师。帝从之。中途,帝卒。荣与幼孜以去京师远,秘不发丧。仁宗即位,累进谨身殿大学士,工部尚书。宣德元年,汉王朱高煦反,荣首请帝亲征。加少傅。正统三年进少师。荣历事四朝,谋而能断。与杨士奇、杨溥同辅政,并称三杨。卒谥文敏。有《后北征记》、《杨文敏集》。

查看全部作品 →