寿少师蹇公

岷峨郁苍苍,巴江浩洋洋。阴阳二气互流荡,精英翕聚生贤良。

忆昔元祚衰,天造正冥昧。公生癸夘冬,适际真元会。

赋此英伟资,天意岂无待。一朝发轫登巍科,凤凰池上承恩波。

彩毫彤管日簪侍,禁密优游荣宠多。先皇首擢为冢宰,天下人物归权衡。

纲维百职肃仪表,调剂四海臻和平。伟哉金石操,挺矣松柏贞。

声名满夷夏,事业垂汗青。四朝历仕荷深眷,两扶红日升霄汉。

经纶邦国运嘉谟,耿耿忠勤不知倦。从容职寅亮,秉轴居庙堂。

元化属参赞,斟酌随低昂。皇穹锡佑在元老,年逾七帙愈康强。

禁城梅玉清香吐,绮席弘开具尊俎。葱葱瑞气满华堂,煜煜斑衣膝前舞。

称觞献寿来群仙,锦袍玉带光相连。共夸天地产良佐,柱石邦家非偶然。

嵩岳昔降神,生彼甫与申。诗人发歌咏,简册犹昭陈。

况今圣皇位宸极,不比周宣更化新。盛世光岳气完厚,鹤发庞眉多缙绅。

仰止岷峨峰,崔嵬彩云里。盼彼巴江流,悠悠去无已。

为公歌此度遐龄,坐阅升平介繁祉。

拼音

mín é yù cāng cāng,bā jiāng hào yáng yáng。yīn yáng èr qì hù liú dàng,jīng yīng xī jù shēng xián liáng。

yì xī yuán zuò shuāi,tiān zào zhèng míng mèi。gōng shēng guǐ mǎo dōng,shì jì zhēn yuán huì。

fù cǐ yīng wěi zī,tiān yì qǐ wú dài。yī cháo fā rèn dēng wēi kē,fèng huáng chí shàng chéng ēn bō。

cǎi háo tóng guǎn rì zān shì,jìn mì yōu yóu róng chǒng duō。xiān huáng shǒu zhuó wèi zhǒng zǎi,tiān xià rén wù guī quán héng。

gāng wéi bǎi zhí sù yí biǎo,diào jì sì hǎi zhēn hé píng。wěi zāi jīn shí cāo,tǐng yǐ sōng bǎi zhēn。

shēng míng mǎn yí xià,shì yè chuí hàn qīng。sì cháo lì shì hé shēn juàn,liǎng fú hóng rì shēng xiāo hàn。

jīng lún bāng guó yùn jiā mó,gěng gěng zhōng qín bù zhī juàn。cóng róng zhí yín liàng,bǐng zhóu jū miào táng。

yuán huà shǔ cān zàn,zhēn zhuó suí dī áng。huáng qióng xī yòu zài yuán lǎo,nián yú qī zhì yù kāng qiáng。

jìn chéng méi yù qīng xiāng tǔ,qǐ xí hóng kāi jù zūn zǔ。cōng cōng ruì qì mǎn huá táng,yù yù bān yī xī qián wǔ。

chēng shāng xiàn shòu lái qún xiān,jǐn páo yù dài guāng xiāng lián。gòng kuā tiān dì chǎn liáng zuǒ,zhù shí bāng jiā fēi ǒu rán。

sōng yuè xī jiàng shén,shēng bǐ fǔ yǔ shēn。shī rén fā gē yǒng,jiǎn cè yóu zhāo chén。

kuàng jīn shèng huáng wèi chén jí,bù bǐ zhōu xuān gèng huà xīn。shèng shì guāng yuè qì wán hòu,hè fā páng méi duō jìn shēn。

yǎng zhǐ mín é fēng,cuī wéi cǎi yún lǐ。pàn bǐ bā jiāng liú,yōu yōu qù wú yǐ。

wèi gōng gē cǐ dù xiá líng,zuò yuè shēng píng jiè fán zhǐ。

作者介绍

杨荣

明 · 1371年 - 1440年

明福建建安人,字勉仁,初名子荣。建文二年进士。授编修。成祖即位,入文渊阁,令更名荣。多次从成祖北巡及出塞,凡宣诏出令,及旗志符验,必得荣奏乃发。累官文渊阁大学士。永乐二十二年之役,抵达兰纳穆尔河,不见敌,议进止,惟荣与金幼孜言宜班师。帝从之。中途,帝卒。荣与幼孜以去京师远,秘不发丧。仁宗即位,累进谨身殿大学士,工部尚书。宣德元年,汉王朱高煦反,荣首请帝亲征。加少傅。正统三年进少师。荣历事四朝,谋而能断。与杨士奇、杨溥同辅政,并称三杨。卒谥文敏。有《后北征记》、《杨文敏集》。

查看全部作品 →