咏姬仆

我闻义仆有高永,事在河西祸汹汹。高公一死殉封疆,仆义亦与封疆重。

为臣死忠仆死义,纲常万古同一视。于滕复有姬公仆,节概棱棱若符契。

姓名附见绝命辞,李子守务堪挥涕。守务之名何独彰,庙貌且与魏竖峙。

君不记前者白莲贼,倡乱滕阳越邹峄。妖术一呼千百群,所至空城挈家室。

贼兵未至官辄逃,纷纷不数丞尉职。岂无黄堂别驾尊,拥幰邹城如传客。

滕阳之令甫下车,恸哭巡城城已虚。贼从东方破门入,横来县堂索县符。

縳令不诛三日许,手执笏板身衣朱。再拜阖门乃雉经,凄凉官舍奴子俱。

魏竖遂以滕印完,收骸甫毕先后诛。贼党相顾多缩颈,慷慨义烈生不如。

封疆小吏分固尔,此仆此死何其愚。食人之禄分人忧,各为其主心非殊。

高台道傍筑京观,视彼完印功无算。缒城之日一筐免,捷书只奏都堂彦。

锦衣世爵身上卿,尽是平民膏血换。到今留得数空城,犹胜辽阳熊李窜。

因见近来官爵多,廉耻少,功名重,忠义小。板荡识忠臣,疾风知劲草。

高官与大禄,愿得太平保。凌阁拟形容,福堂享寿考。

虽有青史名,岂能及舆皂。我今一日扶起高参军、李侍郎,堂堂正气垂风霜。

要令节义高千古,身虽磔裂名犹芳。人生百年终一死,安能腼颜苟活坐取侯与王。

拼音

wǒ wén yì pū yǒu gāo yǒng,shì zài hé xī huò xiōng xiōng。gāo gōng yī sǐ xùn fēng jiāng,pū yì yì yǔ fēng jiāng zhòng。

wèi chén sǐ zhōng pū sǐ yì,gāng cháng wàn gǔ tóng yī shì。yú téng fù yǒu jī gōng pū,jié gài léng léng ruò fú qì。

xìng míng fù jiàn jué mìng cí,lǐ zi shǒu wù kān huī tì。shǒu wù zhī míng hé dú zhāng,miào mào qiě yǔ wèi shù zhì。

jūn bù jì qián zhě bái lián zéi,chàng luàn téng yáng yuè zōu yì。yāo shù yī hū qiān bǎi qún,suǒ zhì kōng chéng qiè jiā shì。

zéi bīng wèi zhì guān zhé táo,fēn fēn bù shù chéng wèi zhí。qǐ wú huáng táng bié jià zūn,yōng xiǎn zōu chéng rú chuán kè。

téng yáng zhī lìng fǔ xià chē,tòng kū xún chéng chéng yǐ xū。zéi cóng dōng fāng pò mén rù,héng lái xiàn táng suǒ xiàn fú。

juàn lìng bù zhū sān rì xǔ,shǒu zhí hù bǎn shēn yī zhū。zài bài hé mén nǎi zhì jīng,qī liáng guān shě nú zi jù。

wèi shù suì yǐ téng yìn wán,shōu hái fǔ bì xiān hòu zhū。zéi dǎng xiāng gù duō suō jǐng,kāng kǎi yì liè shēng bù rú。

fēng jiāng xiǎo lì fēn gù ěr,cǐ pū cǐ sǐ hé qí yú。shí rén zhī lù fēn rén yōu,gè wèi qí zhǔ xīn fēi shū。

gāo tái dào bàng zhù jīng guān,shì bǐ wán yìn gōng wú suàn。zhuì chéng zhī rì yī kuāng miǎn,jié shū zhǐ zòu dōu táng yàn。

jǐn yī shì jué shēn shàng qīng,jǐn shì píng mín gāo xuè huàn。dào jīn liú dé shù kōng chéng,yóu shèng liáo yáng xióng lǐ cuàn。

yīn jiàn jìn lái guān jué duō,lián chǐ shǎo,gōng míng zhòng,zhōng yì xiǎo。bǎn dàng shí zhōng chén,jí fēng zhī jìn cǎo。

gāo guān yǔ dà lù,yuàn dé tài píng bǎo。líng gé nǐ xíng róng,fú táng xiǎng shòu kǎo。

suī yǒu qīng shǐ míng,qǐ néng jí yú zào。wǒ jīn yī rì fú qǐ gāo cān jūn lǐ shì láng,táng táng zhèng qì chuí fēng shuāng。

yào lìng jié yì gāo qiān gǔ,shēn suī zhé liè míng yóu fāng。rén shēng bǎi nián zhōng yī sǐ,ān néng miǎn yán gǒu huó zuò qǔ hóu yǔ wáng。

作者介绍

刘宗周

明 · 1578年 - 1645年

明浙江山阴人,字起东,号念台,晚改号克念子。万历二十九年进士,授行人。天启元年为仪制主事,历右通政,以劾魏忠贤,削籍归。崇祯元年召为顺天府尹,数上疏忤思宗意,遂谢病归。八年再召授工部左侍郎,累擢左都御史,复以论救姜埰、熊开元革职归。福王监国时,起故官,劾马士英、高杰、刘泽清,争阮大铖不可用,不听,遂告归。南都亡,绝食二十三日卒,门人私谥正义。治理学以慎独为宗,力倡诚敬之说。曾筑證人书院,讲学于蕺山,人称蕺山先生。有《周易古文钞》、《圣学宗要》、《刘蕺山集》等。

查看全部作品 →