水竹居诗

高人结宇修篁里,轩户玲珑瞰流水。

庭皋月转翠阴生,溪上风回青浪起。

翠阴青浪映窗扉,曲径台深客到稀。

林下移床挥麈坐,沙头系艇钓鱼归。

柴门无事临流敞,高卧支颐听清响。

千山暮雨石泉通,一夜春雷箨龙长。

几席清幽俗事疏,波光尽日映图书。

何年得遂辞尘埃,杖策相从此卜居。

拼音

gāo rén jié yǔ xiū huáng lǐ,xuān hù líng lóng kàn liú shuǐ。

tíng gāo yuè zhuǎn cuì yīn shēng,xī shàng fēng huí qīng làng qǐ。

cuì yīn qīng làng yìng chuāng fēi,qū jìng tái shēn kè dào xī。

lín xià yí chuáng huī zhǔ zuò,shā tóu xì tǐng diào yú guī。

chái mén wú shì lín liú chǎng,gāo wò zhī yí tīng qīng xiǎng。

qiān shān mù yǔ shí quán tōng,yī yè chūn léi tuò lóng zhǎng。

jǐ xí qīng yōu sú shì shū,bō guāng jǐn rì yìng tú shū。

hé nián dé suì cí chén āi,zhàng cè xiāng cóng cǐ bo jū。

作者介绍

练子宁

明 · ? - 1402年

明江西新淦人,名安,以字行。洪武十八年进士。授修撰,历迁工部侍郎。建文时,与方孝孺并见信用,改吏部左侍郎,寻拜御史大夫。燕王起兵,李景隆北征屡败,子宁请诛之,不听,因大哭求死。燕王即位,缚子宁至,语不屈,被磔死,并遭灭族之祸。有《金川玉屑集》。

查看全部作品 →