憩易龙喜雨

马首先收四野尘,千峰浓润上嶙峋。

乍听声在庭前树,不觉欢腾陌上人。

滇海亭台应有记,雷塘山水定无神。

从来风雨缘时令,谁道阴晴总未真。

拼音

mǎ shǒu xiān shōu sì yě chén,qiān fēng nóng rùn shàng lín xún。

zhà tīng shēng zài tíng qián shù,bù jué huān téng mò shàng rén。

diān hǎi tíng tái yīng yǒu jì,léi táng shān shuǐ dìng wú shén。

cóng lái fēng yǔ yuán shí lìng,shuí dào yīn qíng zǒng wèi zhēn。

作者介绍

黄衷

明 · ? - ?

明广东南海人,字子和。弘治九年进士。授南京户部主事,监江北诸仓,清查积年侵羡,得粟十余万石。历户部员外郎、湖州知府、晋广西参政,督粮严法绳奸,境内肃然。后抚云南,镇湖广皆有政绩。官至兵部右侍郎。致仕卒,年八十。有《海语》、《矩洲集》等。

查看全部作品 →