画竹

潇湘绿玉昆仑石,移向高堂之素壁。

四座凉风带雪吹,半窗疏雨和烟滴。

九疑梦断瑶瑟寒,贴云影落双飞鸾。

霓旌掩冉欲归去,美人持赠青琅玕。

也曾拂拭苍苔色,坐弄参差楚天碧。

曲终日暮山鬼啼,自写幽情寄相忆。

拼音

xiāo xiāng lǜ yù kūn lún shí,yí xiàng gāo táng zhī sù bì。

sì zuò liáng fēng dài xuě chuī,bàn chuāng shū yǔ hé yān dī。

jiǔ yí mèng duàn yáo sè hán,tiē yún yǐng luò shuāng fēi luán。

ní jīng yǎn rǎn yù guī qù,měi rén chí zèng qīng láng gān。

yě céng fú shì cāng tái sè,zuò nòng cān chà chǔ tiān bì。

qū zhōng rì mù shān guǐ tí,zì xiě yōu qíng jì xiāng yì。

作者介绍

王佐

明 · ? - 1449年

明广东海丰人。永乐中举人。入国子监,以学行闻。擢吏科给事中。器宇凝重,奏对详雅,为宣宗所知,超拜户部侍郎,巡视太仓、临清、德州诸仓积弊。正统七年进尚书,调剂国用,节缩有方。死于土木之变。

查看全部作品 →