与叶及庵论商山四皓

高皇暮年将易储,期期御史强沮之。

留侯从容肯直諌,公义定灭宫帏私。

斯人平生仗多智,预卜将来有人彘。

功成谨缩三寸舌,推祸与人图自避。

吁嗟四老真呆夫,等闲诱出如婴雏。

虽令太子生羽翼,亦使悍后为屠奴。

先王一姬并一子,一朝尽向砧刀死。

他年又召诸吕来,此祸皆从老人始。

拼音

gāo huáng mù nián jiāng yì chǔ,qī qī yù shǐ qiáng jǔ zhī。

liú hóu cóng róng kěn zhí dǒng,gōng yì dìng miè gōng wéi sī。

sī rén píng shēng zhàng duō zhì,yù bo jiāng lái yǒu rén zhì。

gōng chéng jǐn suō sān cùn shé,tuī huò yǔ rén tú zì bì。

xū jiē sì lǎo zhēn dāi fū,děng xián yòu chū rú yīng chú。

suī lìng tài zi shēng yǔ yì,yì shǐ hàn hòu wèi tú nú。

xiān wáng yī jī bìng yī zi,yī cháo jǐn xiàng zhēn dāo sǐ。

tā nián yòu zhào zhū lǚ lái,cǐ huò jiē cóng lǎo rén shǐ。

作者介绍

郑文康

明 · 1413年 - 1465年

明苏州府昆山人,字时乂,号介庵。正统十三年进士。观政大理寺,寻因疾归。父母相继亡故后,绝意仕进,专心经史。好为诗文。有《平桥集》。

查看全部作品 →