十台怀古姑苏台

重瞳仗剑东方来,霸气欲压彭城摧。

噫呜啐咄止如此,日思飞鞚游高台。

击鼓撞钟夸侈靡,五色龙文望中起。

阴陵失道空自伤,不见当时千万骑。

东城决战心犹雄,草木惨惨生悲风。

沛公自是真天子,看渠百战徒刭死。

拼音

zhòng tóng zhàng jiàn dōng fāng lái,bà qì yù yā péng chéng cuī。

yī wū cuì duō zhǐ rú cǐ,rì sī fēi kòng yóu gāo tái。

jī gǔ zhuàng zhōng kuā chǐ mí,wǔ sè lóng wén wàng zhōng qǐ。

yīn líng shī dào kōng zì shāng,bù jiàn dāng shí qiān wàn qí。

dōng chéng jué zhàn xīn yóu xióng,cǎo mù cǎn cǎn shēng bēi fēng。

pèi gōng zì shì zhēn tiān zi,kàn qú bǎi zhàn tú jǐng sǐ。

作者介绍

陈琏

明 · 1370年 - 1454年

明广东东莞人,字廷器,别号琴轩。洪武二十三年举人,入国子监。选为桂林教授。严条约,以身作则。永乐间历许州、扬州知府,升四川按察使,豪吏奸胥,悉加严惩。宣德初为南京国子祭酒。正统初任南京礼部侍郎。致仕。在乡逢黄萧养起义,建镇压制御之策。博通经史,以文学知名于时,文词典重,著作最多,词翰清雅。有《罗浮志》、《琴轩集》、《归田稿》等。

查看全部作品 →