风平词

风平摇海帆参差,城下石亭花缬篱。

美人藕肱抱瑶瑟,十二春弦盘乱丝。

愁携破镜看明月,遥雁一声天气裂。

阿母呼云唤不归,梅梦吹香泪飞雪。

屏背敲钗吟白头,翠峦排镜入妆楼。

伤心草色连空语,望落银河同泛舟。

拼音

fēng píng yáo hǎi fān cān chà,chéng xià shí tíng huā xié lí。

měi rén ǒu gōng bào yáo sè,shí èr chūn xián pán luàn sī。

chóu xié pò jìng kàn míng yuè,yáo yàn yī shēng tiān qì liè。

ā mǔ hū yún huàn bù guī,méi mèng chuī xiāng lèi fēi xuě。

píng bèi qiāo chāi yín bái tóu,cuì luán pái jìng rù zhuāng lóu。

shāng xīn cǎo sè lián kōng yǔ,wàng luò yín hé tóng fàn zhōu。

作者介绍

黎遂球

明 · ? - 1646年

明广东番禺人,字美周。天启七年举人。再应会试不第。善诗、古文,工画山水。崇祯中,陈子壮荐遂球为经济名儒,以母老不赴。明亡,方应陈子壮荐,为南明隆武朝,兵部职方司主事,提督广东兵援赣州,城破殉难。谥忠悯。有《莲须阁诗文集》。

查看全部作品 →