余为山海一篇略著余所见捕鱼状耳王晋卿以为不典乃博稽载籍拟山谷演雅示余余乃更肆其不经之谈和之得四十四韵

鲰生制为测海文,晋卿陋之夸以诗。铿经发图享灵怪,青红满纸声弥弥。

天下嚣嚣尽何有,苍公幻化文人嬉。千辉万照在天上,饰为酒斗扬为箕。

又道一星一瀛海,问君彼海潜者谁。鲰生细鳞泳海角,芝麻眼孔真可嗤。

夜深窃听老渔话,骇耳堕心摧四肢。哀哉吾族尽为腊,奔告白虾与蟛蜞。

虾故善跳蜞善走,追潮逐浪能委蛇。笑言先生勿过悴,大海安得无孑遗。

合掌髡头海和尚,船人见之为一炊。百年老蚌与人戏,卧起啼笑如婴儿。

被发娟娟白如雪,不知为妃为孤嫠。见者求之不可得,放船骇立心神痴。

一宵西来百匹马,挟抱文书三面驰。方知吾族万万国,国数百里里有歧。

一歧所产百斯类,屑碎纤靡为世赀。又闻西方产黍稷,杂用花果蒸为醨。

猪牛味浊鸭鸡瘦,纷来吾国求膏脂。吾族大长亦不吝,使吾边族相馈贻。

江头小神正邻我,招我化族驱为鲥。先生固哉好目论,徵彼百老皆小知。

鲰闻骇然不敢信,秉贽去问千年龟。安知潜宫不易到,兼旬直下方见之。

水力压背九鼎重,此水万丈安能支。龟闻叱问尔何者,今我背上才蒙皮。

鱼龙子孙伺我息,攘如细虱多生髭。任氏儿子善戏谑,扪吾左胁擒一鳍。

怀藏吾血不行络,此属挠挠长苦饥。此时鲰生失魂魄,那能重述么么词。

但言公有泰山固,愿匿公脊无颠危。龟闻色惨吁不已,嗟尔锢疾当难医。

瞬此阴阳一开阖,大无止境忧无时。周回此海奚有底,乃是一物横八陲。

此物无名亦无字,字以混沌名穷奇。东潮西落日呼吸,一吸一起方躨跜。

此物日升海日浅,而我当之犹豪釐。暂时蜉蝣在其背,万一转侧斯为爢。

夜夜流星落空阔,但有杯水倾诸池。我将丧我去其介,四足去一权为踦。

一朝化为三足乌,飞人太阳当可羁。生不事此勿相慁,鲰生听罢翻狐疑。

更有蓬心借一语,圣人群籍无公词。咄哉圣人天公各造意,不得千龄万代长相咨。

拼音

zōu shēng zhì wèi cè hǎi wén,jìn qīng lòu zhī kuā yǐ shī。kēng jīng fā tú xiǎng líng guài,qīng hóng mǎn zhǐ shēng mí mí。

tiān xià xiāo xiāo jǐn hé yǒu,cāng gōng huàn huà wén rén xī。qiān huī wàn zhào zài tiān shàng,shì wèi jiǔ dòu yáng wèi jī。

yòu dào yī xīng yī yíng hǎi,wèn jūn bǐ hǎi qián zhě shuí。zōu shēng xì lín yǒng hǎi jiǎo,zhī má yǎn kǒng zhēn kě chī。

yè shēn qiè tīng lǎo yú huà,hài ěr duò xīn cuī sì zhī。āi zāi wú zú jǐn wèi là,bēn gào bái xiā yǔ péng qí。

xiā gù shàn tiào qí shàn zǒu,zhuī cháo zhú làng néng wěi shé。xiào yán xiān shēng wù guò cuì,dà hǎi ān dé wú jié yí。

hé zhǎng kūn tóu hǎi hé shàng,chuán rén jiàn zhī wèi yī chuī。bǎi nián lǎo bàng yǔ rén xì,wò qǐ tí xiào rú yīng ér。

bèi fā juān juān bái rú xuě,bù zhī wèi fēi wèi gū lí。jiàn zhě qiú zhī bù kě dé,fàng chuán hài lì xīn shén chī。

yī xiāo xī lái bǎi pǐ mǎ,xié bào wén shū sān miàn chí。fāng zhī wú zú wàn wàn guó,guó shù bǎi lǐ lǐ yǒu qí。

yī qí suǒ chǎn bǎi sī lèi,xiè suì xiān mí wèi shì zī。yòu wén xī fāng chǎn shǔ jì,zá yòng huā guǒ zhēng wèi lí。

zhū niú wèi zhuó yā jī shòu,fēn lái wú guó qiú gāo zhī。wú zú dà zhǎng yì bù lìn,shǐ wú biān zú xiāng kuì yí。

jiāng tóu xiǎo shén zhèng lín wǒ,zhāo wǒ huà zú qū wèi shí。xiān shēng gù zāi hǎo mù lùn,zhēng bǐ bǎi lǎo jiē xiǎo zhī。

zōu wén hài rán bù gǎn xìn,bǐng zhì qù wèn qiān nián guī。ān zhī qián gōng bù yì dào,jiān xún zhí xià fāng jiàn zhī。

shuǐ lì yā bèi jiǔ dǐng zhòng,cǐ shuǐ wàn zhàng ān néng zhī。guī wén chì wèn ěr hé zhě,jīn wǒ bèi shàng cái méng pí。

yú lóng zi sūn cì wǒ xī,rǎng rú xì shī duō shēng zī。rèn shì ér zi shàn xì xuè,mén wú zuǒ xié qín yī qí。

huái cáng wú xuè bù xíng luò,cǐ shǔ náo náo zhǎng kǔ jī。cǐ shí zōu shēng shī hún pò,nà néng zhòng shù me me cí。

dàn yán gōng yǒu tài shān gù,yuàn nì gōng jí wú diān wēi。guī wén sè cǎn xū bù yǐ,jiē ěr gù jí dāng nán yī。

shùn cǐ yīn yáng yī kāi hé,dà wú zhǐ jìng yōu wú shí。zhōu huí cǐ hǎi xī yǒu dǐ,nǎi shì yī wù héng bā chuí。

cǐ wù wú míng yì wú zì,zì yǐ hùn dùn míng qióng qí。dōng cháo xī luò rì hū xī,yī xī yī qǐ fāng kuí ní。

cǐ wù rì shēng hǎi rì qiǎn,ér wǒ dāng zhī yóu háo lí。zàn shí fú yóu zài qí bèi,wàn yī zhuǎn cè sī wèi mí。

yè yè liú xīng luò kōng kuò,dàn yǒu bēi shuǐ qīng zhū chí。wǒ jiāng sàng wǒ qù qí jiè,sì zú qù yī quán wèi yǐ。

yī cháo huà wèi sān zú wū,fēi rén tài yáng dāng kě jī。shēng bù shì cǐ wù xiāng hùn,zōu shēng tīng bà fān hú yí。

gèng yǒu péng xīn jiè yī yǔ,shèng rén qún jí wú gōng cí。duō zāi shèng rén tiān gōng gè zào yì,bù dé qiān líng wàn dài zhǎng xiāng zī。

作者介绍

范当世

清 · 1854年 - 1904年

清江苏南通人,初名铸,字无错,号肯堂。贡生。以古文有声名。光绪时入李鸿章幕府,常相与谈论政事。自负甚高,而终身坎坷。诗多沈郁苍凉之作,为晚清名家。有《范伯子诗文集》。

查看全部作品 →