同群公饯郑五秀才至鼓山寺分题赠别赋得临沧亭

屴崱海上秀,中峰开禅宫。

飞亭挂空翠,直上临方蓬。

溟涨在几席,天光映帘栊。

目极万里外,但见清蒙蒙。

曙色从东来,晃然灵境空。

登临岂不伟,别意叹无穷。

拼音

lì zè hǎi shàng xiù,zhōng fēng kāi chán gōng。

fēi tíng guà kōng cuì,zhí shàng lín fāng péng。

míng zhǎng zài jǐ xí,tiān guāng yìng lián lóng。

mù jí wàn lǐ wài,dàn jiàn qīng méng méng。

shǔ sè cóng dōng lái,huǎng rán líng jìng kōng。

dēng lín qǐ bù wěi,bié yì tàn wú qióng。

作者介绍

高棅

明 · 1350年 - 1423年

明福建长乐人,更名廷礼,字彦恢,号漫士。永乐初,以布衣召入翰林,为待诏,升典籍。博学能文,尤长于诗,为闽中十才子之一。又工书画,时称三绝。书得汉隶笔法,画源于米芾父子。有《唐诗品汇》等。

查看全部作品 →