道光壬辰1832三月十七日放洋

东风稍杀北风劲,庶几可以借帆力。

况有山神预告期,未敢迟延误晷刻。

纵然掀簸我不妨,自矢平生志无惑。

澎湖奈较台阳高,往来尚须几梭织。

直到料罗最上头,南针方指巽方直。

朝暾未起早开船,舵工转舵日中昃。

犹恐太蚤不见山,驶回重把帆缭勒。

此时舟行亦怖人,浪比山高穿崱屴。

一起上欲干云霄,一落不知千万尺。

天光黝黯水光黫,天水胶粘合成色。

须臾月出冷无光,荡摇那辨轮盈蚀。

堆成万片碧玻璃,滉漾转使中心恻。

一舟难拟太仓稊,孑然中处我其一。

人生纷攘亦何为,何啻蝼蚁分疆域。

方兴浩叹忘颠危,出海请我舱中息。

神奇怪异百不闻,襆被蒙头守缄默。

天明试问澎湖山,但见毫芒一痕墨。

心疲力倦双睫交,梦魂已入南柯国。

拼音

dōng fēng shāo shā běi fēng jìn,shù jǐ kě yǐ jiè fān lì。

kuàng yǒu shān shén yù gào qī,wèi gǎn chí yán wù guǐ kè。

zòng rán xiān bǒ wǒ bù fáng,zì shǐ píng shēng zhì wú huò。

pēng hú nài jiào tái yáng gāo,wǎng lái shàng xū jǐ suō zhī。

zhí dào liào luó zuì shàng tóu,nán zhēn fāng zhǐ xùn fāng zhí。

cháo tūn wèi qǐ zǎo kāi chuán,duò gōng zhuǎn duò rì zhōng zè。

yóu kǒng tài zǎo bù jiàn shān,shǐ huí zhòng bǎ fān liáo lēi。

cǐ shí zhōu xíng yì bù rén,làng bǐ shān gāo chuān zè lì。

yī qǐ shàng yù gàn yún xiāo,yī luò bù zhī qiān wàn chǐ。

tiān guāng yǒu àn shuǐ guāng yān,tiān shuǐ jiāo zhān hé chéng sè。

xū yú yuè chū lěng wú guāng,dàng yáo nà biàn lún yíng shí。

duī chéng wàn piàn bì bō lí,huàng yàng zhuǎn shǐ zhōng xīn cè。

yī zhōu nán nǐ tài cāng tí,jié rán zhōng chù wǒ qí yī。

rén shēng fēn rǎng yì hé wèi,hé chì lóu yǐ fēn jiāng yù。

fāng xīng hào tàn wàng diān wēi,chū hǎi qǐng wǒ cāng zhōng xī。

shén qí guài yì bǎi bù wén,fú bèi méng tóu shǒu jiān mò。

tiān míng shì wèn pēng hú shān,dàn jiàn háo máng yī hén mò。

xīn pí lì juàn shuāng jié jiāo,mèng hún yǐ rù nán kē guó。

作者介绍

周凯

清 · ? - ?

清浙江富阳人,字仲礼,号云皋。嘉庆十六年进士。官至河南按察使。善诗画,尤工山水。未第时,每阴雨辄入山观烟云出没,以资画趣。有《内自讼斋杂刻》等。

查看全部作品 →