华山西谷

苍苍惟一色,不辨云树峰。

浩浩惟一声,不辨风泉松。

入谷几千曲,穿云将万重。

时时乱石间,洄潭卷天容。

寻源不得源,讵惜劳双筇。

山荒人迹绝,猿鸟俱鸿蒙。

谁知万壑响,出自微泉淙。

万泉之上游,关键万峰中。

出入石府藏,讵非龙所宫。

空翠风不卷,气与诸天通。

拼音

cāng cāng wéi yī sè,bù biàn yún shù fēng。

hào hào wéi yī shēng,bù biàn fēng quán sōng。

rù gǔ jǐ qiān qū,chuān yún jiāng wàn zhòng。

shí shí luàn shí jiān,huí tán juǎn tiān róng。

xún yuán bù dé yuán,jù xī láo shuāng qióng。

shān huāng rén jì jué,yuán niǎo jù hóng méng。

shuí zhī wàn hè xiǎng,chū zì wēi quán cóng。

wàn quán zhī shàng yóu,guān jiàn wàn fēng zhōng。

chū rù shí fǔ cáng,jù fēi lóng suǒ gōng。

kōng cuì fēng bù juǎn,qì yǔ zhū tiān tōng。

作者介绍

魏源

清 · 1794年 - 1857年

清湖南邵阳人,字默深,又字墨生、汉士。道光二年举人,会试落第,纳赀为内阁中书,二十五年始成进士。熟于国故朝章,从刘逢禄学《公羊春秋》。治学以经世致用为宗旨,与龚自珍齐名。入陶澍等幕,襄助筹办漕、盐、河诸大政。鸦片战争后作《海国图志》,倡“师夷长技以制夷”说。成进士后官高邮知州。晚年弃官潜心著述。有《古微堂诗文集》、《圣武记》、《元史新编》、《老子本义》等。

查看全部作品 →