彦博为偷儿妄意作诗见贻次韵奉呈

士穷百不谐,所向辄墙壁。

堂堂百代师,往往遭削迹。

闾阎侮出胯,逆旅或争席。

虽然炯炯心,未易屈此膝。

闭门师唐虞,清风入吾室。

千古阅顷暂,八荒在几榻。

从教厌藜苋,笔端有冰雪。

出处云行天,得丧驹过隙。

元龙吾畏友,万卷破丘索。

抱耒耕莽苍,天民所先觉。

平生湖海气,脊梁硬如铁。

方其抵掌时,南山虎可缚。

向来三年淹,聊以六月息。

自予得此士,不作肝胆隔。

隐然当一面,坚垒雄屹屹。

偷儿妄窥瞰,不用苦笞掠。

与之尘生甑,定自惊失色。

不知破衣中,照人一尺玉。

开门恭执贽,政恐子不欲。

因成一笑粲,莫放百忧集。

子敬爱毡青,何如我酒绿。

拼音

shì qióng bǎi bù xié,suǒ xiàng zhé qiáng bì。

táng táng bǎi dài shī,wǎng wǎng zāo xuē jì。

lǘ yán wǔ chū kuà,nì lǚ huò zhēng xí。

suī rán jiǒng jiǒng xīn,wèi yì qū cǐ xī。

bì mén shī táng yú,qīng fēng rù wú shì。

qiān gǔ yuè qǐng zàn,bā huāng zài jǐ tà。

cóng jiào yàn lí xiàn,bǐ duān yǒu bīng xuě。

chū chù yún xíng tiān,dé sàng jū guò xì。

yuán lóng wú wèi yǒu,wàn juǎn pò qiū suǒ。

bào lěi gēng mǎng cāng,tiān mín suǒ xiān jué。

píng shēng hú hǎi qì,jí liáng yìng rú tiě。

fāng qí dǐ zhǎng shí,nán shān hǔ kě fù。

xiàng lái sān nián yān,liáo yǐ liù yuè xī。

zì yǔ dé cǐ shì,bù zuò gān dǎn gé。

yǐn rán dāng yī miàn,jiān lěi xióng yì yì。

tōu ér wàng kuī kàn,bù yòng kǔ chī lüè。

yǔ zhī chén shēng zèng,dìng zì jīng shī sè。

bù zhī pò yī zhōng,zhào rén yī chǐ yù。

kāi mén gōng zhí zhì,zhèng kǒng zi bù yù。

yīn chéng yī xiào càn,mò fàng bǎi yōu jí。

zi jìng ài zhān qīng,hé rú wǒ jiǔ lǜ。

作者介绍

李流谦

宋 · 1123年 - 1176年

宋汉州绵竹人,或云德阳人,字无变,号澹斋。李良臣子。以荫补将仕郎。历雅州教授。虞允文宣抚全蜀,召置幕下,颇有赞画。官终潼川府通判。以文学知名。有《澹斋集》。

查看全部作品 →