夜坐有感并简与讷教授 李新 宋 青灯微火照寒更,不信儒冠误此生。翻觉广文官未冷,始闻工部辟初行。三年宦况秋萧瑟,一枕时情梦战争。思过故园寻故老,旋持春酒看春耕。 拼音 qīng dēng wēi huǒ zhào hán gèng,bù xìn rú guān wù cǐ shēng。fān jué guǎng wén guān wèi lěng,shǐ wén gōng bù pì chū xíng。sān nián huàn kuàng qiū xiāo sè,yī zhěn shí qíng mèng zhàn zhēng。sī guò gù yuán xún gù lǎo,xuán chí chūn jiǔ kàn chūn gēng。 作者介绍 李 李新 宋 · ? - ? 宋仙井人,字元应。哲宗元祐五年进士。刘泾尝荐于苏轼。累官承议郎、南郑丞。元符末上书夺官,谪遂州。徽宗大观三年赦还。有《跨鳌集》。 查看全部作品 →