谕俗

愚氓扰潢池,艰难亦常态。

簪绅有包藏,事异吁可怪。

豺声久伺乱,鲸戮终何悔。

游言张凶焰,巧谍移机会。

初如卵壳微,跐践悉糜碎。

养成羽翮雄,飞掣韝绳外。

剪锄淹岁月,螫毒弥疆界。

向来诘端由,罪白不容盖。

南冠囚载路,东市诛其最。

隆宽俗与新,侥幸汝勿再。

拼音

yú máng rǎo huáng chí,jiān nán yì cháng tài。

zān shēn yǒu bāo cáng,shì yì xū kě guài。

chái shēng jiǔ cì luàn,jīng lù zhōng hé huǐ。

yóu yán zhāng xiōng yàn,qiǎo dié yí jī huì。

chū rú luǎn ké wēi,cī jiàn xī mí suì。

yǎng chéng yǔ hé xióng,fēi chè gōu shéng wài。

jiǎn chú yān suì yuè,shì dú mí jiāng jiè。

xiàng lái jí duān yóu,zuì bái bù róng gài。

nán guān qiú zài lù,dōng shì zhū qí zuì。

lóng kuān sú yǔ xīn,jiǎo xìng rǔ wù zài。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →