病中口占

人于不病时,岂知病时恶。

重如加刀锯,轻亦急束缚。

寒如大冬冰,热则盛夏铄。

四肢外犹解,五脏内似剥。

石卧身经难,木瘦气削弱。

痛苦千万端,坚忍力不角。

贵势富强身,不能与我博。

若非祸自求,安受外气虐。

一息秋毫间,不来不可度。

百忧一不兴,百念一不作。

万事不到胸,万卷束高阁。

学在身外者,无一可倚托。

坎中维寸心,不乱犹独觉。

清明尚如在,志气神自握。

如围城未陷,主帅守弥确。

如敝屋未颠,主翁立尤卓。

或悠然以游,何惧以何怍。

人能处未病,如病乃良药。

生本自忧患,死反由安乐。

恃吾身安强,气马恣奔薄。

精炎火焚林,物溺水赴壑。

醲醉酒池竭,姣淫欲海涸。

魄坏魂何存,神去气宜索。

盛年已衰翁,槁形止虚壳。

如饮鸩自毒,如操刀自斫。

病殒何怨尤,孽非天殒落。

病中因苦口,戒以命为谑。

我幸非此证,不似彼舛错。

惟震雷巽风,二者相击搏。

平生一泓水,洗手双赤脚。

何为攻之惨,欲庇无智略。

欲进不得前,欲退不得却。

如竟不可瘳,废弃真刖若。

无复行世间,岂更步可学。

借曰病未死,饿死可云莫。

安之若天命,天命非冥寞。

拼音

rén yú bù bìng shí,qǐ zhī bìng shí è。

zhòng rú jiā dāo jù,qīng yì jí shù fù。

hán rú dà dōng bīng,rè zé shèng xià shuò。

sì zhī wài yóu jiě,wǔ zàng nèi shì bō。

shí wò shēn jīng nán,mù shòu qì xuē ruò。

tòng kǔ qiān wàn duān,jiān rěn lì bù jiǎo。

guì shì fù qiáng shēn,bù néng yǔ wǒ bó。

ruò fēi huò zì qiú,ān shòu wài qì nüè。

yī xī qiū háo jiān,bù lái bù kě dù。

bǎi yōu yī bù xīng,bǎi niàn yī bù zuò。

wàn shì bù dào xiōng,wàn juǎn shù gāo gé。

xué zài shēn wài zhě,wú yī kě yǐ tuō。

kǎn zhōng wéi cùn xīn,bù luàn yóu dú jué。

qīng míng shàng rú zài,zhì qì shén zì wò。

rú wéi chéng wèi xiàn,zhǔ shuài shǒu mí què。

rú bì wū wèi diān,zhǔ wēng lì yóu zhuó。

huò yōu rán yǐ yóu,hé jù yǐ hé zuò。

rén néng chù wèi bìng,rú bìng nǎi liáng yào。

shēng běn zì yōu huàn,sǐ fǎn yóu ān lè。

shì wú shēn ān qiáng,qì mǎ zì bēn báo。

jīng yán huǒ fén lín,wù nì shuǐ fù hè。

nóng zuì jiǔ chí jié,jiāo yín yù hǎi hé。

pò huài hún hé cún,shén qù qì yí suǒ。

shèng nián yǐ shuāi wēng,gǎo xíng zhǐ xū ké。

rú yǐn zhèn zì dú,rú cāo dāo zì zhuó。

bìng yǔn hé yuàn yóu,niè fēi tiān yǔn luò。

bìng zhōng yīn kǔ kǒu,jiè yǐ mìng wèi xuè。

wǒ xìng fēi cǐ zhèng,bù shì bǐ chuǎn cuò。

wéi zhèn léi xùn fēng,èr zhě xiāng jī bó。

píng shēng yī hóng shuǐ,xǐ shǒu shuāng chì jiǎo。

hé wèi gōng zhī cǎn,yù bì wú zhì lüè。

yù jìn bù dé qián,yù tuì bù dé què。

rú jìng bù kě chōu,fèi qì zhēn yuè ruò。

wú fù xíng shì jiān,qǐ gèng bù kě xué。

jiè yuē bìng wèi sǐ,è sǐ kě yún mò。

ān zhī ruò tiān mìng,tiān mìng fēi míng mò。

作者介绍

包恢

宋 · 1182年 - 1268年

宋建昌军南城人,字宏父,号宏斋。包扬子。宁宗嘉定十三年进士。历知台州、建宁、隆兴、平江等府,所至破豪猾,去奸利,政声赫然。累迁刑部尚书、签书枢密院事。后以资政殿学士致仕。卒谥文肃。有《敝帚稿略》。

查看全部作品 →