答孙植太博后园宴射

花梢点红芽绿茁,宴亭爽垲堋云列。

呼宾习射次序升,体裁人人矜㔢挃。

六钧力副百中艺,由基注目老羿拽。

支左屈右何大工,象弭急收如列缺。

须臾一镝入鹄心,画鼓连轰尽声喝。

后者审固意愈精,有时大呼劈箭筈。

惜哉最是毫厘差,彩侯似动笴微撇。

分明角胜各记晕,将终或为一箭夺。

当筵主筹令难犯,大白时举出正罚。

此礼自古尤所重,矍圃去留宜有别。

五善大抵主和容,不止穿杨与穿札。

因忆当年黠羌叛,非才误授将军钺。

帐下貔貅十万师,力过生犀心似铁。

大人未许覆凶巢,饬谨封垂御侵越。

悍夫猛士志待骋,贮填愤气何由泄。

正值高秋天气寒,塞场霜重严风刮。

约束偏裨整队兵,旌旗烁电戈矛雪。

驱出长郊阅奇阵,离合应麾皆有节。

次引精锐较绝技,控弦命中无虚发。

气豪马健走危坡,直下千寻未尝蹶。

收军校猎围平原,犬顺人呼鹰解绁。

山麋冲轶犯劲矢,岗兔奔跳迷狡穴。

大雕盘空不轻搏,老狐仰视肝胆裂。

驻鞍赏获犒部曲,浪泻酒车论染血。

将军未酣众心醉,耳后风生鼻头热。

此日淮藩奉宽诏,朱轮慢辗行春辙。

铃索声沉讼牒稀,优游大可养疏拙。

斜蒿青青鲚鲙新,公醪香重醅才拨。

射堂对客且相娱,不妨乐事陶嘉月。

襟怀聊与水云闲,梦魂犹寄关山阔。

逢辰未立赫然勋,破的求功真琐屑。

欲得心如外貌欢,报国之诚尽摅豁。

拼音

huā shāo diǎn hóng yá lǜ zhuó,yàn tíng shuǎng kǎi péng yún liè。

hū bīn xí shè cì xù shēng,tǐ cái rén rén jīn jué zhì。

liù jūn lì fù bǎi zhōng yì,yóu jī zhù mù lǎo yì zhuāi。

zhī zuǒ qū yòu hé dà gōng,xiàng mǐ jí shōu rú liè quē。

xū yú yī dī rù gǔ xīn,huà gǔ lián hōng jǐn shēng hē。

hòu zhě shěn gù yì yù jīng,yǒu shí dà hū pī jiàn kuò。

xī zāi zuì shì háo lí chà,cǎi hóu shì dòng gǎn wēi piē。

fēn míng jiǎo shèng gè jì yūn,jiāng zhōng huò wèi yī jiàn duó。

dāng yán zhǔ chóu lìng nán fàn,dà bái shí jǔ chū zhèng fá。

cǐ lǐ zì gǔ yóu suǒ zhòng,jué pǔ qù liú yí yǒu bié。

wǔ shàn dà dǐ zhǔ hé róng,bù zhǐ chuān yáng yǔ chuān zhá。

yīn yì dāng nián xiá qiāng pàn,fēi cái wù shòu jiāng jūn yuè。

zhàng xià pí xiū shí wàn shī,lì guò shēng xī xīn shì tiě。

dà rén wèi xǔ fù xiōng cháo,chì jǐn fēng chuí yù qīn yuè。

hàn fū měng shì zhì dài chěng,zhù tián fèn qì hé yóu xiè。

zhèng zhí gāo qiū tiān qì hán,sāi chǎng shuāng zhòng yán fēng guā。

yuē shù piān bì zhěng duì bīng,jīng qí shuò diàn gē máo xuě。

qū chū zhǎng jiāo yuè qí zhèn,lí hé yīng huī jiē yǒu jié。

cì yǐn jīng ruì jiào jué jì,kòng xián mìng zhōng wú xū fā。

qì háo mǎ jiàn zǒu wēi pō,zhí xià qiān xún wèi cháng jué。

shōu jūn xiào liè wéi píng yuán,quǎn shùn rén hū yīng jiě xiè。

shān mí chōng yì fàn jìn shǐ,gǎng tù bēn tiào mí jiǎo xué。

dà diāo pán kōng bù qīng bó,lǎo hú yǎng shì gān dǎn liè。

zhù ān shǎng huò kào bù qū,làng xiè jiǔ chē lùn rǎn xuè。

jiāng jūn wèi hān zhòng xīn zuì,ěr hòu fēng shēng bí tóu rè。

cǐ rì huái fān fèng kuān zhào,zhū lún màn niǎn xíng chūn zhé。

líng suǒ shēng chén sòng dié xī,yōu yóu dà kě yǎng shū zhuō。

xié hāo qīng qīng jì kuài xīn,gōng láo xiāng zhòng pēi cái bō。

shè táng duì kè qiě xiāng yú,bù fáng lè shì táo jiā yuè。

jīn huái liáo yǔ shuǐ yún xián,mèng hún yóu jì guān shān kuò。

féng chén wèi lì hè rán xūn,pò de qiú gōng zhēn suǒ xiè。

yù dé xīn rú wài mào huān,bào guó zhī chéng jǐn shū huō。

作者介绍

韩琦

宋 · 1008年 - 1075年

宋相州安阳人,字稚圭,号赣叟。仁宗天圣五年进士。累迁右司谏,疏罢王随、陈尧佐、韩亿、石中立等四人。益、利岁饥,为体量安抚使,缓赋调、逐贪吏、汰冗役,活饥民九十万。宝元间进枢密直学士、陕西四路经略安抚招讨使,与范仲淹久在兵间,名重一时,天下称韩范。后召为枢密副使,与范仲淹、富弼同时登用。庆历新政败,出知扬州,徙郓州、定州。嘉祐中拜同中书门下平章事,时仁宗有疾,琦力请立皇嗣。英宗即位,拜右仆射,封魏国公。英宗病重,又力请建储。神宗立,拜司空兼侍中,寻改判永兴军、相州等地。卒谥忠献。有《安阳集》。

查看全部作品 →