舫斋信笔

燕居故可乐,病卧翻可怜。

身闲傥更健,其人半神仙。

既无扬州鹤,龙钟任吾年。

南斋深而明,略似西江船。

船中何所有,药气杂炉烟。

亲朋稀老伴,暂来即飘然。

秋蝇独恋恋,终朝相扑缘。

霜晴日色浓,窗纸烘春妍。

但愁添眼花,瞑坐聊参禅。

困从定中生,瞢腾梦相牵。

三昧未得力,十魔方现前。

欠伸付一笑,朽腐难雕镌。

东蓝午斋动,风顺钟鼓传。

家人亦相呼,趣具先生餐。

牛呞能几何,蝉腹易便便。

此日虽可惜,姑付食与眠。

拼音

yàn jū gù kě lè,bìng wò fān kě lián。

shēn xián tǎng gèng jiàn,qí rén bàn shén xiān。

jì wú yáng zhōu hè,lóng zhōng rèn wú nián。

nán zhāi shēn ér míng,lüè shì xī jiāng chuán。

chuán zhōng hé suǒ yǒu,yào qì zá lú yān。

qīn péng xī lǎo bàn,zàn lái jí piāo rán。

qiū yíng dú liàn liàn,zhōng cháo xiāng pū yuán。

shuāng qíng rì sè nóng,chuāng zhǐ hōng chūn yán。

dàn chóu tiān yǎn huā,míng zuò liáo cān chán。

kùn cóng dìng zhōng shēng,méng téng mèng xiāng qiān。

sān mèi wèi dé lì,shí mó fāng xiàn qián。

qiàn shēn fù yī xiào,xiǔ fǔ nán diāo juān。

dōng lán wǔ zhāi dòng,fēng shùn zhōng gǔ chuán。

jiā rén yì xiāng hū,qù jù xiān shēng cān。

niú shī néng jǐ hé,chán fù yì biàn biàn。

cǐ rì suī kě xī,gū fù shí yǔ mián。

作者介绍

范成大

宋 · 1126年 - 1193年

范成大,字致能,号石湖居士。汉族,平江吴县(今江苏苏州)人。南宋诗人,谥文穆。从江西派入手,后学习中、晚唐诗,继承了白居易、王建、张籍等诗人新乐府的现实主义精神,终于自成一家。风格平易浅显、清新妩媚。诗题材广泛,以反映农村社会生活内容的作品成就最高。他与杨万里、陆游、尤袤合称南宋“中兴四大诗人”。

查看全部作品 →