梅花七律

雪虐风饕铁石柯,终然疏瘦欠婆娑。

清姿雅澹嫌霜粉,疏影横斜浸月波。

幽树百年浑未老,好春数点不须多。

西湖处士风流远,善识花人更几何。

拼音

xuě nüè fēng tāo tiě shí kē,zhōng rán shū shòu qiàn pó suō。

qīng zī yǎ dàn xián shuāng fěn,shū yǐng héng xié jìn yuè bō。

yōu shù bǎi nián hún wèi lǎo,hǎo chūn shù diǎn bù xū duō。

xī hú chù shì fēng liú yuǎn,shàn shí huā rén gèng jǐ hé。

作者介绍

张道洽

宋 · 1205年 - 1268年

宋衢州开化人,字泽民,号实斋。理宗端平二年进士。曾为池州签判,后辟襄阳府推官卒。工诗,语似平淡而豪放之气不可掩。有咏梅诗三百余首,篇有意,句有韵。方回为作诗集序。

查看全部作品 →