上湖守余行老

先生吟文烦颊舌,未免诸生笑于列。

跋前疐后谁使然,只有名多磨不灭。

燕公策高思精壮,笔下辞华烂文缬。

岳阳少屈何足云,自喜江山助清绝。

墨畦笔径久榛芜,道山初识今文伯。

凤凰池畔未归身,水晶宫里重游客。

读书不知已几世,汲古长馀绠千尺。

莫贪云水供醉吟,尚有典章须粉泽。

防风山前痴病吏,自笑著书玄尚白。

蓬头承罂十年事,过眼法书今雾隔。

那知流落得依凭,天与虺隤宽辔策。

汀洲白蘋春几许,江南日落汀洲古。

风光无恙似当时,犹与溪山相媚妩。

昔人苦吟终不尽,只今馀秀当勤取。

阿房赋客旧主人,试数文章犹第五。

拼音

xiān shēng yín wén fán jiá shé,wèi miǎn zhū shēng xiào yú liè。

bá qián zhì hòu shuí shǐ rán,zhǐ yǒu míng duō mó bù miè。

yàn gōng cè gāo sī jīng zhuàng,bǐ xià cí huá làn wén xié。

yuè yáng shǎo qū hé zú yún,zì xǐ jiāng shān zhù qīng jué。

mò qí bǐ jìng jiǔ zhēn wú,dào shān chū shí jīn wén bó。

fèng huáng chí pàn wèi guī shēn,shuǐ jīng gōng lǐ zhòng yóu kè。

dú shū bù zhī yǐ jǐ shì,jí gǔ zhǎng yú gěng qiān chǐ。

mò tān yún shuǐ gōng zuì yín,shàng yǒu diǎn zhāng xū fěn zé。

fáng fēng shān qián chī bìng lì,zì xiào zhù shū xuán shàng bái。

péng tóu chéng yīng shí nián shì,guò yǎn fǎ shū jīn wù gé。

nà zhī liú luò dé yī píng,tiān yǔ huī tuí kuān pèi cè。

tīng zhōu bái píng chūn jǐ xǔ,jiāng nán rì luò tīng zhōu gǔ。

fēng guāng wú yàng shì dāng shí,yóu yǔ xī shān xiāng mèi wǔ。

xī rén kǔ yín zhōng bù jǐn,zhǐ jīn yú xiù dāng qín qǔ。

ā fáng fù kè jiù zhǔ rén,shì shù wén zhāng yóu dì wǔ。

作者介绍

毛滂

宋 · 1064年 - ?

毛滂,字泽民,号东堂,衢州江山石门(今属浙江江山市)人,北宋知名词人。著有《东堂集》、《东堂词》传世。其词受苏轼、柳永影响,清圆明润,别树一格,无秾艳词语,自然深挚、秀雅飘逸,对陈与义、朱敦儒、姜白石、张炎等人皆有影响。

查看全部作品 →