见子瞻粲字韵诗和答三人四返不困而愈崛奇辄次韵寄彭门三首

人生等尺捶,岂耐日取半。

谁能如秋虫,长夜向壁叹。

朝四与暮三,适为狙公玩。

臭腐暂神奇,喑噫即飘散。

我观万世中,独立无介伴。

小黠而大痴,夜气不及旦。

低首甘豢养,尻脽登俎案。

所以终日饮,醉眠朱碧乱。

无人明此心,忍垢待濯盥。

仰看东飞云,只使衣带缓。

先生古人学,百氏一以贯。

见义勇必为,少作衰俗懦。

忠言愿回天,不忍敩吞炭。

还从股肱郡,待诏图书馆。

投壶得赐金,侏儒馀饱暖。

宁令东方公,但索长安粲。

拼音

rén shēng děng chǐ chuí,qǐ nài rì qǔ bàn。

shuí néng rú qiū chóng,zhǎng yè xiàng bì tàn。

cháo sì yǔ mù sān,shì wèi jū gōng wán。

chòu fǔ zàn shén qí,yīn yī jí piāo sàn。

wǒ guān wàn shì zhōng,dú lì wú jiè bàn。

xiǎo xiá ér dà chī,yè qì bù jí dàn。

dī shǒu gān huàn yǎng,kāo shuí dēng zǔ àn。

suǒ yǐ zhōng rì yǐn,zuì mián zhū bì luàn。

wú rén míng cǐ xīn,rěn gòu dài zhuó guàn。

yǎng kàn dōng fēi yún,zhǐ shǐ yī dài huǎn。

xiān shēng gǔ rén xué,bǎi shì yī yǐ guàn。

jiàn yì yǒng bì wèi,shǎo zuò shuāi sú nuò。

zhōng yán yuàn huí tiān,bù rěn xiào tūn tàn。

hái cóng gǔ gōng jùn,dài zhào tú shū guǎn。

tóu hú dé cì jīn,zhū rú yú bǎo nuǎn。

níng lìng dōng fāng gōng,dàn suǒ zhǎng ān càn。

作者介绍

黄庭坚

宋 · 1045年 - 1105年

黄庭坚,字鲁直,自号山谷道人,晚号涪翁,又称豫章黄先生,汉族,洪州分宁(今江西修水)人。北宋诗人、词人、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,而且,他跟杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄为其中一宗)之称。英宗治平四年(1067)进士。历官叶县尉、北京国子监教授、校书郎、著作佐郎、秘书丞、涪州别驾、黔州安置等。诗歌方面,他与苏轼并称为“苏黄”;书法方面,他则与苏轼、米芾、蔡襄并称为“宋代四大家”;词作方面,虽曾与秦观并称“秦黄”,但黄氏的词作成就却远逊于秦氏。

查看全部作品 →