和吴九元会

汉家初成长乐宫,亦以十月朝百工。

武夫崛起少仪节,秦制苟简非王风。

犹云始知天子贵,此甚可笑田舍翁。

圣朝礼乐百年备,文物寖盛兼羲农。

月正元日古所用,数岁一讲宾王公。

东至日出西太蒙,南极丹穴北崆峒。

重译款关惟恐后,奉琛荐币无不恭。

太常调乐辨韶武,少府拭璧差桓躬。

旗常卷舒王路肃,干羽出没顽民从。

协风入律效朔易,瑞雪盈尺迎年丰。

阴惨阳舒变顷刻,天决地辟含冲融。

君看此等圣人事,岂得复顾叔孙通。

道旁击壤九龄叟,校室受书三尺童。

惯习升平不自觉,岂悟帝力高无穷。

赖君作诗播英实,如以鸣鼓祛昏聋。

吾知朝廷亿万载,与地侔富天比崇。

拼音

hàn jiā chū chéng zhǎng lè gōng,yì yǐ shí yuè cháo bǎi gōng。

wǔ fū jué qǐ shǎo yí jié,qín zhì gǒu jiǎn fēi wáng fēng。

yóu yún shǐ zhī tiān zi guì,cǐ shén kě xiào tián shě wēng。

shèng cháo lǐ lè bǎi nián bèi,wén wù jìn shèng jiān xī nóng。

yuè zhèng yuán rì gǔ suǒ yòng,shù suì yī jiǎng bīn wáng gōng。

dōng zhì rì chū xī tài méng,nán jí dān xué běi kōng dòng。

zhòng yì kuǎn guān wéi kǒng hòu,fèng chēn jiàn bì wú bù gōng。

tài cháng diào lè biàn sháo wǔ,shǎo fǔ shì bì chà huán gōng。

qí cháng juǎn shū wáng lù sù,gàn yǔ chū méi wán mín cóng。

xié fēng rù lǜ xiào shuò yì,ruì xuě yíng chǐ yíng nián fēng。

yīn cǎn yáng shū biàn qǐng kè,tiān jué dì pì hán chōng róng。

jūn kàn cǐ děng shèng rén shì,qǐ dé fù gù shū sūn tōng。

dào páng jī rǎng jiǔ líng sǒu,xiào shì shòu shū sān chǐ tóng。

guàn xí shēng píng bù zì jué,qǐ wù dì lì gāo wú qióng。

lài jūn zuò shī bō yīng shí,rú yǐ míng gǔ qū hūn lóng。

wú zhī cháo tíng yì wàn zài,yǔ dì móu fù tiān bǐ chóng。

作者介绍

刘敞

宋 · 1019年 - 1068年

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。

查看全部作品 →