次韵孙少述二首

蓺苗欲其实,种椒欲其繁。

我本正礼家,世人称二难。

学射庾公斯,取友念必端。

相与今白首,交通可以完。

羡君脱尘垢,顾己羞素餐。

聊为鹏鴳飞,各自天宇宽。

一月三寄诗,一诗千百观。

恍若从君游,君知我心欢。

拼音

yì miáo yù qí shí,zhǒng jiāo yù qí fán。

wǒ běn zhèng lǐ jiā,shì rén chēng èr nán。

xué shè yǔ gōng sī,qǔ yǒu niàn bì duān。

xiāng yǔ jīn bái shǒu,jiāo tōng kě yǐ wán。

xiàn jūn tuō chén gòu,gù jǐ xiū sù cān。

liáo wèi péng yàn fēi,gè zì tiān yǔ kuān。

yī yuè sān jì shī,yī shī qiān bǎi guān。

huǎng ruò cóng jūn yóu,jūn zhī wǒ xīn huān。

作者介绍

刘攽

宋 · 1023年 - 1089年

宋临江军新喻人,字贡父,一作戆父、赣父,号公非。刘敞弟。仁宗庆历六年进士。历州县官二十年,入为国子监直讲,迁馆阁校勘。神宗熙宁初同知太常礼院,以反对新法出知曹州。哲宗元祐中召拜中书舍人。博览群书,精于史学,助司马光修《资治通鉴》,专治汉史部分。有《彭城集》、《公非集》、《中山诗话》等。

查看全部作品 →